XtGem Forum catalog

Tâm sự về công việc sửa điện thoại và máy tính

Nói đến việc làm điện thoại ở phần trước tự dưng nghĩ đến những việc hồi xưa đã từng làm, và hơi hổ thẹn với nó, một điều mà mình chắc chắn là không có một thằng sửa điện thoại nào ko luộc đồ của khách, chủ yếu là nó luộc đến đâu thôi, khi thì là rung, khi thì là cục pin, khi là camera… Mình nói thẳng luôn là có, nhưng xét về mặt bằng chung thì hầu như là rất ít, chỉ khi nào máy móc không có khả năng sửa chữa nữa thì mình đề nghị bán lại xác hoặc mua lại linh kiện bên trong. Còn ko đồng ý thì… :shame:

Chủ yếu làm điện thoại ăn ở việc bán linh kiện, và khách hàng hồi đó ko đc thông minh như bây giờ , internet và các phương tiện thông tin đại chúng ko phải là ở mức bình dân phổ cập như hiện tại. Ko phải ai cũng biết phân biệt 1 cái sạc lô và sạc zin, một cục pin xịn và một cục pin cty. Giá 1 chiếc sạc chân kim ngày đó bán ra là 80k, nhập vào chỉ có 20k. Tức là bán ra gấp 4. Còn 1 cái nữa, khi khách mua sẽ được người bán hỏi là “mua sạc thường hay sạc cao cấp” Thường là sao, cao cấp là sao? Sạc thường thì 40k, cao cấp là 80k, cty là 120k. Nhưng thực ra, 3 loại này là 1, đều là loại nhập vào có giá là 20k. Kiểu gì cũng bán được hàng. Pin hay bất cứ cái gì cũng đc chào hàng như vậy.

Tráo cáp, câu dây là điều ko một thằng thợ nào ko làm. Ngày xưa mấy cái máy nắp gập đều một thời gian là hỏng cáp, mua linh kiện mấy cái đó cũng đắt, và đơn giản là có máy của khách tại sao ko ăn? Vậy là tráo cáp bằng cách câu dây đồng làm thành 1 cáp mới, và lấy cáp zin ra để bán. Điều này ảnh hưởng gì tới chất lượng ko? Cơ bản là ko, vì thường câu dây sẽ chọn loại dây đồng tốt, sau đó đc gia cố bằng keo và vuốt lại thành 1 sợi cáp gần như hoàn hảo. Chỉ là ko phải zin và nhanh hỏng hơn thôi.

Điện thoại ngày xưa bệnh nhiều nhất là ăn nguồn, tức là dùng 1 thời gian nguồn của cái đt đó sẽ ăn dòng lớn -> hao pin và hay bị sụt nguồn. Bệnh thì dễ, do máy dùng một thời gian nó bẩn thành ra thi thoảng nó có những bệnh vớ vẩn vậy, nhất là ở miền Bắc, trời hay nồm nên dễ bị hơn. Việc đơn giản nhất là tháo ra vệ sinh máy, hoặc đóng nhẹ lại chân nguồn. Tất nhiên nếu dừng lại ở đó thì ko nói làm gì, khách sẽ bị thợ chăn bằng cách nói “chết nguồn” hoặc “nguồn có vấn đề” thay thôi. Làm 1 con nguồn ko phải là rẻ, khoảng 180k-250k và công với tiền linh kiện bỏ ra chưa đến 10k.

Máy rơi nước là ăn lắm tiền nhất, hầu như 60% các máy rơi nước nếu xử lý kịp thời là tháo pin ra ngay lúc đó sẽ cứu sống. Còn lại nếu như ko ngân nước lâu quá sẽ cứu được hết. Lôi hết nguồn, cpu, sóng lên rồi đóng lại. Giá làm 1 con rơi nước thường là 50% giá trị của cái điện thoại đó. Máy càng cỏ thì tỉ lệ cứu sống càng cao.

Tiếp theo là sửa máy tính cũng vậy, thợ có tâm thì lỗi win chỉ cài lại win hộ và lấy ít tiền uống nước như mình, hoặc free luôn. Nhưng đối với đa số thợ thì… thay ram thôi, ổ cứng có vấn đề, hay nặng hơn là thay main. Thế mới nói, xã hội càng tân tiến thì mấy thằng thợ kiểu này càng phải dạt đi chỗ khác.

Nghề sửa điện thoại và máy tính là cái nghề khốn nạn nhất trên thế giới. Không phải thằng thợ nào cũng giữ đc nghề một cách trong sạch. Và ko một thằng thợ nào trong sạch lại giầu đc cả. Công việc kiếm tiền quá dễ dàng làm cho mấy đứa lóa mắt, cứ thế mà ăn thôi. Cũng chính vì thế mà mình chán mấy cái việc như vậy, làm ổn và chất lượng thì ko đủ ăn, mà muốn đủ ăn thì phải lươn lẹo dối trá. Thế nên việc ở cửa hàng mình dần dần lơ là và lảng tránh, sang nhượng lại cho người khác và về tập trung vào web và freelancer như đã nói ở phần trước.

Một vài điều còn nhớ được ở cái nghề này. Giờ đi ra ngoài đã, tối về kể tiếp chuyện hôm qua còn dở..

*trong hình là những hình ảnh cuối cùng của cửa hàng ở quê, trước khi quyết định nghỉ làm điện thoại.

( Anh Vu Ngoc – facebook.com/anh3187 )