Polly po-cket
title

Bước qua yêu thương – Chương 28

Không như là mơ

Ngồi ở hàng ghế sau, Trúc Diệp không ngừng quan sát chàng trai phía trước. Đó chẳng phải là Thanh Phú hay sao? Cô còn nhớ như in khuôn mặt bất cần đời của anh ta mỗi khi làm điều gì ác. Và đó là bạn thân từ thuở nhỏ của Nam Lâm. Điều này cô cũng đã biết.
Dường như cảm thấy ánh mắt người con gái đằng sau đang không ngừng chĩa về phía mình, Thanh Phú có chút khó chịu. Anh cau mày rồi lầm bầm:
- Có phải là lần đầu tiên gặp đâu cơ chứ, việc gì mà phải nhìn tôi ghê vậy?
Trúc Diệp nghe thấy tiếng càu nhàu của Thanh Phú thì không khỏi ngại ngùng mà thu ánh mắt về. Rồi cô lại chuyển hướng sang Nam Lâm.
Màn đêm tịch mịch giăng trải như bưng lấy mọi lối đi, thỉnh thoảng có vài chiếc xe đi ngược chiều hú còi inh ỏi rồi lao qua như những con mãnh thú điên cuồng. Sau đó lại loãng dần trong khoảng cách. Đây là nơi đèo núi heo hút, ánh điện lờ mờ, đường lối hiểm trở, một bên là vách núi dựng đứng, bên còn lại là vực sâu như cái miệng đen ngòm của con quái thú hung hiểm. Nếu chỉ cần sơ xảy một chút là có thể sẽ lao ngay xuống vực sâu thăm thẳm kia ngay lập tức.
Nhưng hình như, Trúc Diệp vẫn không để ý đến những nguy hiểm đang rình rập ấy. Ánh mắt cô như những vì sao xa xôi nơi vùng trời u tối, những tia ấm áp và yêu thương hiện lên trong khoé mắt, chất chứa và tràn đầy. Đôi mắt đẹp ấy giống như được tạo nên từ muôn ngàn vì tinh vân sáng ngời nhất trong vũ trụ bao la mà thành.
Đến tận bây giờ Trúc Diệp cũng không thể tin những gì mình đang trải qua là thật. Khi hình dáng anh xuất hiện ngay trong ánh mắt cô, khi mà giọng nói ấm áp cứ như dòng sông thu luồn chảy nhẹ nhàng vào tâm hồn, khiến cho nó trở nên mềm mại và yên bình. Khi mà đôi bàn tay cô và đôi bàn tay anh cùng đặt, niềm tin yêu thương tưởng chừng đã vụt tắt, bỗng chốc lại bừng lên rồi bung toả một cách mãnh liệt…Cô đã tưởng những điều xa xỉ đó chỉ có trong mơ, chỉ có ở phía bên kia của giọt nước mắt, chỉ có ở bến bờ yêu thương mà mình mãi mãi chẳng đặt được chân tới.
Nhưng.
Hoá ra tất cả lại là thật đấy thôi. Anh ấy đây! Anh ấy đã ở trước mặt cô, đã nắm chặt lấy tay cô và không bao giờ bỏ rơi cô nữa.
Cho dù đó chỉ là những lời nói đầu môi, cho dù chỉ là những lời nói làm cô yên lòng thì cô vẫn nhắm mắt mù quáng mà tin anh. Vì đối với cô, anh quan trọng hơn tất cả những yên bình và hạnh phúc của bản thân. Vì đối với cô, anh chính là những yên bình và hạnh phúc đó. Có anh, cô sẽ không chìm trong đau khổ.
Nam Lâm bình tĩnh lái xe, ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía trước. Trong biển mắt ấy, thứ ánh sáng hiên ngang kia có bao giờ lụi tàn? Dường như nó đã là một yếu tố không thể thiếu, không thể nào tách rời đôi mắt anh. Nam Lâm trầm mặc nhìn con đường dài hun hút phía trước, cuộc đào tẩu này lẽ ra sẽ không hồi hộp và sợ hãi đến như vậy. Nếu như anh hoàn toàn có thể dứt ra khỏi Trúc Diệp. Nhưng không, đó chỉ là “nếu” mà thôi. Làm sao mà anh có thể để cô ấy lại một mình cơ chứ? Ừ thì cứ cho là anh ích kỉ đi. Anh thà để cô ấy và mình chịu chung cảnh tù túng còn hơn là để cô ấy cô độc ngoài xã hội đầy toan tính và âu lo kia. Anh thà để mình là một kẻ phóng khoáng thả dư tình cảm và lòng vị tha của bản thân còn hơn là một con nợ suốt đời của cô ấy. Anh không muốn như vậy! Anh đã nói là mình sẽ yêu cô đến hết cuộc đời, đã nói là sẽ che chở cho cô ấy. Chính vì lẽ đó, dù có chết anh cũng phải mang cô ấy theo cùng.
Và anh biết, Trúc Diệp cũng muốn như vậy!

* * *

Cách ngày đám cưới của Mạnh Đức và Dương Thuỳ một ngày.
Dường Thuỳ đi ra lại đi vào vẻ thấp thỏm không yên, trong lòng cô như có lửa đốt vậy. Tại sao Trúc Diệp lại mất tích đến không còn dấu vết như thế? Ngay cả An Lâm cũng không biết chị ấy đã đi đâu.
- Mạnh Đức, anh nói xem, chị ấy có thể đi đâu được?
Mạnh Đức cũng bị Dương Thuỳ làm cho rối tinh rối mù suốt mấy ngày qua. Đã nhiều lần anh phải gắt lên nói Dương Thuỳ hãy bình tĩnh nhưng dường như vẫn không có tác dụng. Cô không nghe lời anh một chút nào. Với anh, cô chính là con ngựa hoang chưa được thuần chủng.
- Dương Thuỳ, em để cho anh yên một ngày có được không? Anh cũng đang lo lắng chẳng kém gì em đâu. Nhưng chúng ta đã hỏi hết những người có thể hỏi rồi còn gì!
- Còn một người mà chúng ta chưa hỏi – Dương Thuỳ nói vẻ tư lự.
- Ai?
Câu hỏi đặt ra rồi lại rơi vào trạng thái yên lặng. Giống như đã bị nuốt chửng vào khoảng không gian tĩnh mịch, ngay cả một vệt mờ cũng không còn. Phải rất lâu sau, không biết là thời gian đã trải qua bao nhiêu lâu, Dương Thuỳ mới hé môi nói:
- Nam Lâm!

* * *

Chỉ cách nhau một cánh cửa, nhưng dường như lại là hai thế giới khác nhau. Nơi đây, không có mùi thuốc tẩy trùng nồng nặc như ở bên ngoài, sự yên lặng có chút đau thương cũng không thấy vương vất trong không khí này. Căn phòng làm việc của An Lâm cứ như vậy bị thu nhỏ dần vào ánh mắt của hai con người nơi đây: An Lâm và Khánh Lâm.
Khánh Lâm khoé mắt đỏ hoe, dường như cô đã khóc rất nhiều. Đôi môi run rẩy, sưng tấy như đã bị hàm răng giày vò quá lâu. Cô nói giọng cầu xin. Rất chân thành:
- Anh An Lâm, em xin lỗi!
An Lâm trước mắt như không phải An Lâm bao dung và độ lượng của thường ngày. Vẻ mặt anh rất thản nhiên và lãnh cảm, lúc này đây, anh giống Nam Lâm – em trai anh hơn. Hình như lời xin lỗi kia không làm anh lung lay, ngay đến một tia sóng xúc động cũng chẳng buồn gợn lên trong biển mắt. Anh chăm chú vào tờ bệnh án rồi nói:
- Xin cô hãy giữ thể diện! Tôi cần có không gian riêng để làm việc.
- Em…Em thực sự không có ý đó. Là do…
Nói đến đây, Khánh Lâm đột nhiên dừng lại. Giống như sự nghẹn ngào đã chèn lấy thanh quản cô, ngăn không cho cô nói ra những tâm sự thầm kín. Trù trừ giây lát, nhưng rồi cô cũng nói:
- Là do em đã quá yêu anh rồi. Xin lỗi! Nếu biết yêu anh là có tội như vậy thì em tuyệt đối sẽ không dại dột mà yêu anh.
An Lâm lúc này cũng chịu ngẩng mặt lên nhìn Khánh Lâm. Giây phút đó, anh cảm thấy trong ánh mắt kia, ngàn tia vui sướng toả ra khi anh nhìn. Chỉ cần anh chịu nhìn cô, cô cũng vui vẻ và hạnh phúc như vậy sao?
- Cô muốn nói gì nữa không?
Khánh Lâm nghe giọng điệu vẫn chẳng khấm khá hơn của An Lâm, đôi mắt vừa rồi còn vui sướng, hân hoan và hạnh phúc, thì giờ đây, nó lại mang một vẻ buồn rầu và chán nản.
- Em…
Không hiểu sao lúc này, An Lâm lại cảm thấy có chút thương tâm. Cô ấy cũng không có làm gì hại anh, chỉ là theo đuổi anh một cách ngốc nghếch mà thôi. Cô ấy cho rằng nếu gây dựng sự nghiệp “hộ” anh thì có thể sẽ khiến trái tim anh hướng về cô. Chỉ cần mang cho anh chút vinh hoa là anh có thể mừng rỡ mà bám lấy cô. Nhưng cô lầm rồi, anh không cần những thứ đó. Thật đấy! Thứ anh cần là sự công bằng và sự chân thành vốn có.
- Cô Khánh Lâm, hình như cô đang hiểu lầm điều gì có phải không? – An Lâm điềm đạm nói.
Khánh Lâm có chút không hiểu, cô cau mày hỏi lại:
- Là sao cơ?
An Lâm thở dài:
- Cô cũng biết rõ tình cảm của tôi mà, tại sao lại vẫn cứ hi vọng?
- Em…
- Cô biết không? Đã có một lần, tôi mơ thấy cô – An Lâm thành thật – tôi đã nghĩ là mình thích cô rồi cũng nên. Nhưng hình như tôi rất ngu ngốc thì phải. Tôi không phần biệt được giữa mến mộ và yêu, thích. Giấc mơ đó, tôi là khách, đến dự lễ cưới của cô.
Khánh Lâm chết sững, không ngờ An Lâm lại nói ra những lời như vậy. Tim cô như khối thuỷ tinh cứng cỏi mà lại dễ vỡ tan. Cứ nứt dần rồi toác ra, mảnh vỡ lại găm vào hồn cô khiến cô đau đớn đến không thể gượng nổi. Cô nhìn An Lâm, người mà cô đã trót yêu mến ngay từ cái nhìn đàu tiên. Sao mà anh lại xa vời quá, anh lại cao quá, cô sẽ không bao giờ chạm được vào anh.
Phải, đã có những lúc cô lầm tưởng mình đã bắt kịp anh. Cô tự đắc và cô đã kiêu hãnh với cuộc đời biết bao. Nhưng giờ đây, những câu nói này của An Lâm đã làm những bức tường kiêu hãnh yếu đuối ấy sụp đổ. Tự hỏi, biết bao giờ cô mới dựng nó lại được đây?
- Anh…em… – Khánh Lâm ấp úng không tìm được lời nào để nói. Cô cảm thấy, giờ đây dù có nói ra lời nào thì cũng đều khó nghe.
An Lâm lại buông một tiếng thở dài, dường như anh khá mệt mỏi:
- Khánh Lâm, chức vị trưởng khoa này thật sự tôi không thể đảm đương nổi. Tôi đã nói với viện trưởng rồi, tôi sẽ trở lại vạch xuất phát và sẽ cố gắng. Tôi không phải là từ bỏ, chỉ là tôi muốn bước đi trên chính đôi chân của mình. Dù thành công hay thất bại thì tôi cũng cam tâm và quyết sẽ không hối hận.
- Vâng!
Một câu nói nhẹ nhàng và êm dịu ấy thôi, dường như cơn sóng lòng trong An Lâm có hơi lăn tăn và gợn khẽ. Khi nghe cô nói vậy, anh thấy tâm hồn mình như ấm áp lạ thường. Nó giống như một sự động viên, khích lệ vậy. Nhưng An Lâm cũng không biểu hiện gì nhiều, anh nói:
- Nếu không còn việc gì nữa thì chúng ta hãy gặp nhau sau đi.
Khánh Lâm nhìn An Lâm bằng một vẻ bất lực, cô sẽ phải từ bỏ thật sao? Cô không muốn như vậy!
Người con gái ấy xoay người rồi mở cửa bước ra ngoài. Để lại nơi đây những tình cảm dạt dào không biết gửi vào đâu. Đành nhờ ai đó cất hộ thôi, một ngày nào đó cô sẽ quay lại đón lấy từ tay anh.

* * *

Trong đêm tối, tàn thuốc đỏ loé sáng vẽ một đường trong không trung rồi bị làn khói làm cho mờ ảo. An Lâm rất ít khi hút thuốc, chỉ những lúc tâm trạng nặng nề, âu lo hay gặp áp lực thì anh mới tìm đến thuốc lá để khuây khoả. Là một người bác sĩ, lại chuyên về tim mạch, anh tất nhiên phải hiểu rõ tác dụng của thuốc lá nếu như lạm dụng nó. Nhưng giờ đây, tất cả những ngăn cản hay đe doạ của bản thân cũng không làm anh lưu tâm. Thứ anh muốn nhất và chú ý nhất lúc này chính là ý nghĩ: Để bản thân bị khói thuốc nhấn chìm.
Việc gì đã khiến một con người có lí trí kiên cường như an Lâm lại phải đổ gục như vậy? Chỉ có anh mới hiểu mà thôi!
Đã bao nhiêu ngày rồi nhỉ? Ngày mà anh xa Trúc Diệp. Anh còn nhớ như in giọng nói của cô ấy trong điện thoại.
- Anh sống mạnh khỏe nhé! Chúng mình không biết đến khi nào mới gặp lại…- rồi chỉ còn tiếng tút dài đơn độc và lạnh lùng vang lên.
Sau đó, anh nhận được một tin nhắn của cô. Tin nhắn đó rất dài:
” Em, là một đứa con gái ngu dốt anh ạ! Có lẽ vì thế mà em không cảm thấy hối hận. Ngay cả khi chấp nhận bỏ dở tương lai để đi cùng anh ấy. Anh, đã bao giờ anh nhìn thấy chòm sao Gemini chưa? Anh đã từng kể cho em về chòm sao đó – Là chòm sao mang trong mình câu chuyện của cặp song sinh Castor và Pollux, con trai của Leda và Swan (mình có đọc đâu đó, hình như Swan là thần Zeus cải trang). Tính cách của họ hoàn toàn trái ngược nhau anh nhỉ? Và anh còn nói anh với Nam Lâm giống như cặp song sinh đó vậy. Tuy trái ngược nhưng vẫn có thể dung hợp được với nhau. Ngày xưa, em vẫn không hiểu tại sao anh lại bao dung và yêu quý Nam Lâm như vậy. Và, bây giờ thì em đã hiểu, là do anh ấy quá đáng thương!
Anh, ngày mai sắp đến rồi đấy. Cuộc đời vẫn cần có anh. Đừng vứt bỏ nó giống như em. Hãy vẫn là anh trai của em nhé?”
An Lâm lại rít một hơi thuốc nữa, cảm thấy cổ họng bỗng nhiên bỏng rát vì hơi thuốc này. Nhưng nó lại làm anh như bừng tỉnh khỏi cái ý nghĩ đang luẩn quẩn không thấy lối ra kia. Trúc Diệp đã đi với Nam Lâm. Phải rồi, người cô ấy yêu là Nam Lâm. Ngay từ những ngày đầu tiên, anh đã có cảm giác trái tim cô ấy sẽ trao cho đứa em trai ngỗ ngược kia. Nhưng tại sao bao nhiêu năm qua, anh vẫn luôn tự dối lòng mình, cố gắng và ép buộc bản thân không được chấp nhận? Thật là nực cười.
An Lâm nhếch môi lên cười nhạt một điệu. Cảm giác tự chế giễu bản thân mình thật chua xót. Giống như tự mình xát muối lên vết thương vậy. Rất thống khổ!
Hôm qua, Nam Lâm đã gọi điện cho anh. Và, anh đã giận dữ, anh đã bất lực…rất nhiều, rất nhiều những thứ cảm xúc hỗn tạp khiến anh không thể nào sắp xếp.
Thôi vậy, cũng không nên nhớ đến và cũng không nên giãi bày. Số phận đã vậy, cũng đành bất lực mà buông xuôi. Suy cho cùng, ông trời cũng không phải là tàn nhẫn đến cùng cực khi vẫn chừa lại chút ánh sáng cho Nam Lâm. Ánh sáng đó chính là Trúc Diệp.
Trong đêm tối, giọng nói khản đặc vì thuốc lá của An Lâm vang lên như khiến không gian đặc quánh lại:
- Em trai, em gái! Nhất định chúng ta sẽ gặp lại. Phải không? Cuộc đời sẽ chẳng có giấc mơ nào kéo dài, cho nên sẽ sớm thôi. Anh sẽ đợi!

* * *

Nam Lâm cho xe dừng lại tại một nhà nghỉ bên rìa đường. Hình như nhà nghỉ này làm đã lâu năm, trông rất cũ kĩ và thô sơ. Và dường như họ cũng biết khách vào đây cũng không nhiều cho nên không buồn mà tu sửa lại. Xung quanh nhà nghỉ, những đám bụi lau mọc lên như một bức tường thành ngăn cách với đường cái. Không gian yên ắng tĩnh mịch chỉ có tiếng côn trùng râm ran trong đám cỏ dại. Vùng trời thấp thoáng vài ngôi sao xa mờ chẳng đủ làm dậy lên vẻ huyền ảo vốn có của trời đêm, mà chỉ làm tăng thêm vẻ u ám cho nó. Bức tường của ngôi nhà đã bị rêu phong phủ kín. Như một lớp áo cũ bị thời gian bào mòn.
Nam Lâm tắt máy rồi quay sang Thanh Phú:
- Nghỉ ở đây là tốt nhất.
Thanh Phú nhìn hờ hững vào ngôi nhà ấy rồi nói:
- Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, ở đây chưa chắc đã….
Còn chưa kịp nói xong thì Trúc Diệp đã lên tiếng:
- Không sao đâu, chúng ta nghỉ lại đây đi.
Cô rất lo lắng cho sức khoẻ của Nam Lâm, mấy ngày nay anh ấy cứ lái xe triền miên suốt. Ăn uống không điều độ khiến khuôn mặt càng xanh xao và lộ vẻ mệt mỏi. Giờ đây, cứ mỗi lần nhìn anh là một lần cô không kìm được nòng mà nén thở dài. Trong lòng như thấy xót xa!
- Em đang lo lắng cái gì vậy?
Trúc Diệp giật mình vì câu nói của Nam Lâm. Cô nhìn anh đặt hành lí xuống, đóng cửa phòng lại và đi đến chỗ cô rồi cô mới trả lời:
- Anh không mệt sao?
Nghe Trúc Diệp nói vậy, Nam Lâm khẽ cười. Khi cười, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh như tan biến hết thảy:
- Theo em thì anh có mệt không?
Trúc Diệp bị hỏi ngược lại bỗng không nói được gì, rồi cuối cùng cô cũng gật đầu:
- Có.
- Thế mà còn hỏi sao?
Trúc Diệp cau mày lại rồi giận dỗi bước về phía giường. Cô chỉ là muốn quan tâm anh thôi, anh lại không thèm để ý đến sự quan tâm ấy của cô mà còn vặn vẹo lại. Cô sao có thể không tức giận cơ chứ?
Nam Lâm nhìn cô rồi lắc đầu cười, cũng may là cô ấy vẫn còn biết giận dỗi. Nếu như một ngày, ngay cả giận dỗi anh cũng không còn thấy trên khuôn mặt thanh tú kia nữa thì…Nghĩ đến đây, Nam Lâm thở dài rồi lấy quần áo đi tắm.
Trúc Diệp nghe tiếng nước xả trong lòng dâng lên cảm giác bồi hồi khó tả. Tim cô bỗng dưng đập mạnh, trong đầu phảng phất những ý nghĩ không đáng có khiến cho cô đỏ bừng mặt. Tại sao trong hoàn cảnh này cô có thể nghĩ ra đuợc những thứ ấy kia chứ? Nguy hiểm và những khó khăn còn đang rình rập vậy mà…
Tuy nhiên, Trúc Diệp vẫn không thể nào xua tan được những ý nghĩ đó đi. Ánh mắt cô không nén được mà nhìn về hình dáng cao lớn sau cánh cửa. Tiếng nước xả như mang cả làn hơi ấm luồn lách vào từng tế bào trong Trúc Diệp. Khuôn mặt cô càng lúc càng đỏ rần lên. Trông rất đáng yêu và có phần quyến rũ.
“Cạch”
Vừa lúc đó, Nam Lâm mở cửa bước ra.
- A!
Trúc Diệp khẽ thốt lên rồi thu ánh mắt lại. Vốn, trước khi rời nhà trọ vào buổi sáng cô đã tắm rồi cho nên giờ cũng không còn tâm trí mà tắm nữa. Lại cộng thêm tình cảnh xấu hổ này nên cô đành trốn vào trong chăn nói vội:
- Em mệt quá, em ngủ trước đây. Chúc anh ngủ ngon!
Nam Lâm ngơ ngác một hồi lâu rồi cũng hiểu ra. Bỗng nhiên lại cảm thấy ấm áp và hạnh phúc lạ lùng ( Bạn đang đọc truyện tại wapsite giải trí đa phương tiện www.yeualo.net . Chúc bạn online vui vẻ ! ). Quả là một sự xa xỉ may mắn có vào ngày hôm nay. Đã lâu rồi anh chưa được nếm trải nó. Nam Lâm nở một nụ cười rồi bước đến chỗ giường. Trúc Diệp hôm nay rất đáng yêu!