Lamborghini Huracán LP 610-4 t
title

Bước qua yêu thương – Chương 29

Anh là gió – gió vô tình. Còn em sẽ chỉ là một đứa con gái yêu anh đến si dại mà thôi!

Trúc Diệp có thể cảm thấy phần nệm sau lưng mình lún xuống. Bất chợt, trống ngực cô lại đập liên hồi, đôi tay nắm chặt lấy phần chăn. Đôi môi Trúc Diệp bặm chặt lại. Cô sợ rằng nếu để lỏng thì nó sẽ phát ra âm thanh mất.
Trong khi đó, bên cạnh Trúc Diệp, Nam Lâm ngồi yên. Anh ngắm nhìn dáng người con gái đang cuộn tròn trng chăn, đôi mắt ánh lên niềm yêu thương vô bờ.
Nam Lâm ngồi dựa vào thành giường, anh nhìn vào khoảng không trước mặt. Hình như anh đang thấy kí ức chợt ùa về trong cái không gian vô định hình ấy. Quá khứ của anh. Không hạnh phúc, không đau khổ! Nhưng lại đấy những sự đố kị và ghen tuông. Nhiều lúc anh đã tự chế giễu mình vốn chỉ là một sai lầm của tạo hoá. Đáng ra, ông trời nên để mình An Lâm được sinh ra trên thế giới này mới phải. Khi anh chào đời, có lẽ anh số phận đã định cho “phải sống” trong khoảng tối đầy buồn đau.
Nhưng! Hình như cô ấy cũng là một sai lầm của tạo hoá! Lẽ ra cô ấy không nên có mặt trên thế giới này.
Nam Lâm quay sang nhìn Trúc Diệp, đôi môi anh lại nhếch lên một nụ cười. Anh nghĩ: Vậy chẳng phải là một cặp hay sao?
Phải chăng, ngay cả những gì tồi tệ nhất cũng đều có đôi có cặp?
Đời người thực dài mà cũng thực ngắn! Niềm vui thì chóng tan mà nỗi buồn lại là một thứ gì đó dễ đọng lại rồi bồi tụ thêm theo năm tháng. Con người ngay từ khi sinh ra đã phải ghánh trên vai trọng trách “làm người”. Làm người xấu, làm người tốt…Mỗi người đều sẽ có một con đường riêng…với rất nhiều ngã rẽ. Rẽ nhánh nào lại là một việc không ai biết trước được. Hoặc, nếu đã xác định được con đường riêng cho mình, nhưng rồi có ai biết mọi chuyện sau này sẽ ra sao? Suy cho cùng, tất cả đều đã có số phận, tất cả đều do tạo hoá xoay vần. Con người chỉ là một thứ sinh linh nhỏ bé không thể tự quyết định.
Nam Lâm cười nhạt, dường như đây là kiểu cười quen thuộc và…hoàn hảo nhất của anh!
Không gian đêm tối tịch mịch, văng vẳng đâu đó tiếng côn trùng rả rích khiến không gian càng trống trải hơn. Nam Lâm đưa bàn tay của mình áp vào lưng Trúc Diệp, anh khẽ lay cô:
- Em ngủ ư?

Không có một câu nói nào vang lên sau đấy.
Nam Lâm cười, anh nói tiếp:
- Thôi vậy, có đôi khi cứ nhắm mắt làm ngơ. Giả vờ không biết trước số phận nghiệt ngã lại là một hành động đúng.
Nghe thấy câu nói kì quặc này của Nam Lâm, Trúc Diệp vùng chăn ra rồi nhìn anh. Đôi mắt sâu thăm thẳm tựa như một hố sâu hun hút của anh luôn là câu trả lời khó đối với cô. Sau đôi mắt ấy là những gì? Những suy nghĩ, tâm tư nào đang được anh giấu kín? Cô cố gắng nhìn, cố gắng đọc lấy, bắt lấy từng tia sáng ánh lên rồi lại vụt tắt trong đôi mắt…Như ánh sao băng vụt qua, những gì ta nắm bắt lại chỉ là một hình ảnh lấp lánh trong tâm trí. Muốn nó hiện lại để nắm bắt kĩ hơn quả thật là rất khó.
- Anh sao vậy?
Nam Lâm không trả lời Trúc Diệp ngay, anh kéo cô vào lòng rồi hơi gục xuống mái tóc cô. Một hương thơm dịu êm lan toả khiến lòng anh chợt thấy thanh thản lạ kì. Đã lâu lắm rồi anh mới cảm thấy lòng bình yên như vậy. Phải chi cô cứ mãi bên cạnh anh như thế này thì tốt biết mấy!
- Đừng hỏi anh những câu như vậy! Trong tình cảnh này, anh lúc nào cũng là một kẻ không bình thường. Biết đâu, một ngày nào đó, kẻ không bình thường này sẽ chẳng còn ở trước mặt em để cho em hỏi nữa.
Trúc Diệp giẫy nhẹ người, nhưng cô không có ý vùng ra khỏi lòng anh. Cô gắt:
- Anh nói gở!
- Chuyện gì cũng có thể xảy ra, em cũng biết anh là con người tiêu cực còn gì! Ngày mai, nếu như anh bị bắt. Em sẽ bị liên lụy đó, em chịu sao?
Trúc Diệp không nói gì, mái tóc cọ nhẹ vào cằm anh. Hình như là cô đã gật đầu.
Nam Lâm thở dài, tay anh lần đến bàn tay cô và nắm chặt lấy nó:
- Có những lúc ta không thể cứ một mình quyết định được đâu.
Trúc Diệp ngồi thằng dậy, cô quay người để đối diện với anh. Đôi mắt mở to kiên nghị, lời nói rõ ràng mà êm đềm:
- Chính vì em không thể quyết định cho nên em mới cần có anh. Nam Lâm, có những chuyện anh không hiểu đâu. Xin anh! Đừng tự nhận lấy mọi đau khổ về mình. Em biết, em biết anh không thể ôm hết những đau khổ đó mà – Ngừng lại một chút rồi Trúc Diệp lại khẽ nói – Nếu ngày mai anh bị bắt. Nếu ngày mai em thoát tội. Nếu ngày mai…Có lẽ sẽ còn rất nhiều cái “ngày mai” nữa. Nhưng tại sao anh không nói “nếu ngày mai, anh và em sẽ cùng ở bên nhau, dù chết cũng không xa rời”?
Nam Lâm hơi lặng người. Câu nói của Trúc Diệp như đang nghiền nát những lí trí còn sót lại trong anh. Có phải anh đã quá ích kỉ rồi không? Có phải anh là thằng kém cỏi, không biết hi vọng cho ngày mai? Thực sự, anh không dám nghĩ nhiều. Anh không dám đối mặt. Anh chỉ là kẻ ngang bướng đang cô rãy chết mà thôi!
- Anh…có lẽ em nói đúng. Nhưng anh chưa bao giờ dám hi vọng vào tương lai của chúng ta.
Trúc Diệp gần như hét lên, khoé mắt cô đã bắt đầu đỏ hoe:
- Vậy tại sao lại đưa em theo?
- Vì anh không muốn làm một kẻ cao thượng. Vì anh không muốn nhìn thấy em đau khổ. Vì anh không muốn em cứ đứng ở nơi đó chờ đợi anh. Anh thà làm một kẻ ích kỉ còn hơn.
Không gian sau những âm thanh nặng nề bỗng chốc trở lại vẻ yên lặng nguyên thuỷ. Hai người cứ đối diện nhìn nhau, giống như đang nhìn vào cuộc đời và số phận nhau. Phải nhìn bao nhiêu lâu thì mới thấu hiểu hết tâm tư đối phương? Phải mất bao nhiêu lâu thì mới có thể cùng nhau đi đến hết con đường này?
Đời người ngắn.
Con đường dài.
Thời gian vẫn cứ vô tình trôi!
Cuối cùng, Trúc Diệp thở dài. Cô ngả người vào lòng Nam Lâm, để mái tóc mình mệt mỏi loà xoà trên ngực anh, cùng với nhịp thở và con tim anh trôi nổi theo từng cảm xúc. Tiếng nói cô nhỏ bé nhưng anh vẫn nghe thấy, dường như những lời nói này chỉ dành riêng cho anh thôi. Ngay cả những sự vật và không gian im ắng nơi đây cũng không có quyền được biết:
- Cho dù có phải chết, thì em cũng sẽ theo anh.
Câu nói này như làm sáng bừng tất cả. Nơi u mê tăm tối nhất trong Nam Lâm cũng bị ánh sáng tràn ngập và ngự trị. Một cảm xúc nhẹ nhàng, êm đềm và ấm áp cứ chảy trôi trong tâm hồn và cõi lòng tưởng đã chai sận đi rồi. Như saumột giấc ngủ đông, xuân về khiến tất cả bừng tỉnh và tràn trề hạnh phúc.
Nam Lâm thở nhẹ và nói:
- Anh sẽ không để em phải chết đâu. Nhất định em sẽ hạnh phúc!
Thốt nhiên, chuông điện thoại reo vang khiến không gian yên lặng giữa hai người như một tấm thuỷ tinh bị đập vỡ. Nam Lâm nhìn màn hình điện thoại, đôi mày anh hơi cau lại. Rồi anh quay sang Trúc Diệp nói:
- Thanh Phú gọi!
Trúc Diệp cảm thấy một luồng bất an xâm nhập khiến trái tim run lên một nhịp. Cô nhanh tay giữ anh lại rồi nói vội:
- Đừng nghe, xin anh đừng nghe!
Nam Lâm nhìn đôi mắt diễm lệ của cô, nhìn khuôn mặt thanh tú đã in hằn trong trái tim anh. Những tình cảm như một ngọn hồng thuỷ dâng cao rồi đánh tràn tất cả. Nam Lâm mím môi, anh lặng người một lúc. Sau đó gật đầu:
- Được, anh không nghe, em…
Còn chưa nói hết thì Trúc Diệp kéo anh lại rồi áp lên môi anh một nụ hôn nóng bỏng. Theo lực kéo đó, cả cơ thể của Nam Lâm cũng đổ xuống theo. Nhưng anh đã nhanh nhẹn đưa tay ra chống lấy khiến người anh không đè lên Trúc Diệp. Khi môi Nam Lâm rời môi cô, đôi mắt của cô vẫn chẳng chút trốn tránh. Từng ánh dịu dàng xuyên thẳng vào những nơi đau buồn nhất trong anh. Nam Lâm run run gọi khẽ:
- Trúc Diệp!
- Đừng nói gì cả, khoảng thời gian này, chúng mình đừng nghĩ đến chuyện khác. Được không anh?
- Được!
Nói rồi, anh vòng tay đỡ Trúc Diệp nằm ngay ngắn, sau đó cũng tiến đến áp sát cơ thể cô. Những âm thanh cơ thể như tiếng lòng thổn thức của ai đó vang lên trong màn đêm tịch mịch!
Trúc Diệp đưa tay chắn trước ngực Nam Lâm như để đỡ lấy sự mãnh liệt của anh. Chiếc áo phông của cô đã bị kéo lên quá nửa, vô tình để lộ ra làn da trắng nõn nà. Chiếc áo lót màu đỏ rực, màu đỏ như một ngọn lửa nóng bỏng, uốn lượn và ma mị trong đêm tối.
Nam Lâm đưa tay nhẹ nhàng cởi khuy chiếc áo lót ra, vùng ngực đẫy đà của cô được ánh đèn vàng mờ ảo phủ lấy. Như một tấm áo mong manh, xuyên suốt khiến cho vẻ quyến rũ càng thêm mãnh liệt. Đôi mắt Trúc Diệp không còn chút lí trí nào nữa, giờ đây nó đang ngập tràn những hình ảnh của Nam Lâm. Cơ thể cô cũng không còn theo điều khiển của bản thân, cứ nóng lên từng hồi, từng vùng khi Nam Lâm chạm đến. Đôi tay anh như mạch yêu thương, cuốn lấy cơ thể cô khiến cô rung động và bồi hồi.
Khi cơ thể của anh áp sát đến cơ thể cô, cô đã muốn hoà tan vào anh. Như thế, cô mới không sợ mất anh nữa.
Trước khi Nam Lâm vào, anh đã ghé sát tai Trúc Diệp thì thầm:
- Cho dù ngày mai có ra sao, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc.
Rồi như một thứ gì đó mỏng manh, thần trí cô tưởng chừng đã bị vỡ nát. Nỗi thống khổ khi anh đến là một thứ gì đó vừa hạnh phúc mà cũng vừa tuyệt vọng. Cô chỉ biết nhắm mắt rồi bám chặt vào lưng anh để cùng anh chìm nổi. Chỉ biết bám chặt lấy anh, giống như đã cùng anh hoà làm một.
Chỉ cần cô còn sống, thì cả đời này cô cũng không rời xa anh.

* * *

Trời tờ mờ sáng, nơi hoang vu hẻo lảnh này vẫn chẳng có gì khác ngoài tiếng côn trùng rả rích. Có lẽ bọn chúng cũng không biết ánh sáng sắp sửa tràn đến nơi đây. Trúc Diệp thở nhẹ, cô trở mình rồi vòng tay ôm lấy người con trai bên cạnh. Nhưng dường như, cánh tay cô đã quờ phải một thứ gì đó hư vô và tuyệt vọng.
Trúc Diệp mở bừng mắt, cô bật người dậy rồi nhìn khoảng trống bên cạnh. Ngay lập tức, sự hốt hoảng và lo sợ tràn ngập vào thâm tâm cô. Tốc độ của những cảm giác ấy đến còn nhanh hơn cả ánh sáng.
Trúc Diệp vội vàng mặc quần áo, cô chạy đến bên bàn lấy điện thoại và gọi cho Nam Lâm.
Thời gian như ngừng như trôi, không hề rõ ràng khiến tâm trí con người càng thêm rối bời. Thứ duy nhất mà Trúc Diệp nghe được từ loa của điện thoại chính là tiếng tút dài.
Giây phút đó, cô cảm thấy những thứ kinh khủng nhất – cô đơn, tuyệt vọng… đang đâm thẳng vào hồn cô. Khiến cho cô không thể đứng vững mà chờ anh bắt lấy, như bắt lấy hi vọng và hạnh phúc cuối cùng còn sót lại trong cô.
Trúc Diệp bật khóc, nước mắt chen chúc nhau rồi rớt rơi. Nước mắt nhiều cũng không thể giải quyết được gì, bước chân anh vẫn cứ rời xa cô.
Rời xa như chưa bao giờ đến.
Cô cầu xin, anh đừng là một cơn gió!
Nếu anh là gió, cô cũng chỉ là kẻ để anh lướt qua. Gió không có trung tâm, gió sẽ không vì một chút lưu luyến, cản trở mà dừng lại. Gió – là một thứ vô tình! Và cô, là kẻ si tình đáng thương!
Tại sao anh ấy lại như vậy? Đêm hôm qua, anh ấy vẫn còn rất bình thường cơ mà? Chẳng lẽ con người ta có thể thay đổi chỉ sau một đêm thôi sao?
Mọi thứ tình cảm dồn nén đến không thể cất giữ nổi nữa, Trúc Diệp đành để nó trào ra ngoài. Cô hét lên trong sự tuyệt vọng:
- Tại sao lại nói như vậy với em? Xin anh, xin anh đấy! Đừng lấy đi chút hạnh phúc nhỏ bé của em…
Thời gian là vô hạn.
Hạnh phúc là hữu hạn.
Cô đã những tưởng mình đã thực sự nắm bắt được hạnh phúc. Chỉ cần có anh, cô nhất định sẽ hạnh phúc. Nhưng giờ đây, thứ còn lại trong tay là gì?
Là thứ gì khiến con người ta đau khổ đến tuyệt vọng như vậy?
Tình yêu sao?
Một lúc sau, khi tiếng khóc của Trúc Diệp vẫn còn nức nở. Âm thanh đau khổ hoà cùng tiếng râm ran cô độc của như muốn cắt màn đêm ra làm nghìn mảnh của côn trùng. Thì điện thoại Trúc Diệp khẽ rung. Là Nam Lâm
Giống như một người bị ngã xuống biển, trong lúc tuyệt vọng lại nhìn thấy một chiếc phao. Nhưng để lấy chiếc phao đó, cần phải vượt qua một khoảng cách nữa. Lúc ấy mới có thể nắm chắc trong tay sự sống.
- Anh Nam Lâm…
Còn chưa nói xong thì Nam Lâm đã lên tiếng:
- Tin anh, nhất định chúng ta sẽ hạnh phúc.
- Đừng – dường như đã cảm nhận được một sự bất an, Trúc Diệp gào lên.
- Trúc Diệp, nhất định, nhất định anh sẽ quay về. Chờ anh.
- Vậy nếu anh không thể trở về bên em nữa thì sao?
-…
Vẻ im lặng của anh như đang thiêu đốt trái tim Trúc Diệp. Bỏng rát và đớn đau.
- Lúc đó,…anh vẫn sẽ yêu em!
Sau đó, tiếng tút dài như những nỗi thê lương và đau khổ. Cứ kéo dài mãi, vang mãi trong thâm tâm Trúc Diệp.
Anh ấy, có phải đã đi thật rồi không?
Bỏ rơi cô giữa muôn trùng những khổ đau vô hình nhưng lại khiến con người ta chết đi sống lại. Cảm giác đó, còn hơn cả cái chết gấp nghìn lần!

* * *

Thanh Phú ngồi bên ghế lái phụ, yên lặng, lắng nghe những âm thanh do lực tạo lên. Ngoài tiếng ù ù ra thì chẳng có gì. Giống như đang lạc bước vào một lối đi nhập nhằng, xám xịt và tìm thấy lối ra.
Thế gian này, có bao nhiêu con đường như vậy?
Nam Lâm ngồi cạnh Thanh Phú vẫn điềm tĩnh. Dường như ngoài chính bản thân ra thì chẳng ai có thể nhìn rõ tâm tư Nam Lâm. Sống mũi hiên ngang, đôi mắt dài kiêu ngạo, khoé môi hờ hững như cười mà lại như không. Một con người từ khi sinh ra đã không được hưởng trọn vẹn niềm vui! Ai có thể hiểu được anh đây?
Dường như biết được Thanh Phú đang nhìn mình, Nam Lâm khẽ nói:
- Đằng sau, hình như đã không thể quay lại nữa rồi. Họ đã đuổi đến nơi.
Thanh Phú ngoảnh lại nhìn, anh nhếch môi cười nhạt như để thách thức những con người đang đuổi theo sau. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy, đổi chỗ liên tục cho nhau tạo thành một hiệu ứng nhập nhằng. Thanh Phúc dùng lưỡi đẩy mạnh chiếc kẹo cao su, khiến nó phát ra tiếng nổ nhẹ.
Nam Lâm liếc Thanh Phú rồi nói:
- Cậu đã nghĩ kĩ chưa?
- Có thời gian để nghĩ kĩ sao?
- Coi như tôi mắc nợ cậu.
Thanh phú nghe vậy chợt cau mày lại:
- Đừng bao giờ mở miệng ra là nói mắc nợ tôi. Tôi nói cho cậu biết, cả đời này, tôi luôn sống sòng phẳng. Việc tôi làm là do tôi, không phải là ai điều khiển hay bắt ép. Cho nên sẽ không có chuyện để người nợ mình và mình nợ người.
Nam Lâm nghe vậy đành gật đầu:
- Được, vậy chúng ta không ai nợ nhau.
- Không hối hận! – Thanh Phú nói.
Nam Lâm kiên quyết:
- Không hối hận.
Sau câu nói đó, không biết chiếc xe đã đi vào khu vực nguy hiểm từ khi nào. Sáng sớm, sương mù bao phủ che khuất tầm nhìn. Có lẽ vì thế mà Nam Lầm đã nhìn nhầm con đường này với con đường chính. Mặc dù có biển cảnh báo, nhưng hình như anh đã quá nhập tâm vào nỗi niềm riêng tư và cuộc đối thoại với Thanh Phú.
Đó là khu vực mà núi đang trong quá trình khai thông. Họ thật không may, đi vào đó chỉ có đường cụt mà thôi.
Những chiếc xe cảnh sát hú còi inh ỏi đằng sau. Tiếng còi như lấn át cả tia hi vọng cuối cùng đang thoi thóp.
Chẳng ai biết, số phận con người sẽ đi về đâu. Dù đã được sắp đặt trước, nhưng cũng không ai có thể biết.
Là đau khổ hay hạnh phúc?
Là sống hay chết?
Đời người chỉ có những câu hỏi như vậy thôi sao?