XtGem Forum catalog
title

Cô là dân chơi hả – Chương 10

_Aaaa…đau quá, tôi đang ở đâu đây!_Minh ôm đầu rồi tay chân anh vang lên vài tiếng rắc rắc.
_Mày đang ở trong bệnh viện, vừa rồi có người đi đường thấy có vụ ẩu đả rồi nhìn thấy mày nằm dưới đất mình mẩy trầy trụa tùm lum nên người ta đưa mày vô giùm đó!_Bảo nói_mà mày bị ai đánh mà ra nông nổi này đây.
_Hân hân, hân đâu rồi, cô ấy có sau không? Mau đưa tao đến gặp cô ấy ngay đi._Minh bấn loạn như người điên.
_Gì? Chẳng phải mày đưa Hân về nhà rồi sao, thật ra đã xảy ra chuyện gì vậy?_Bảo khó hiểu nói.
_Mau đưa tao gặp Hân nhanh lên, xem cô ấy có bị gì không? Mau lên!!_Minh đang rối nên thành ra bực, nên nạt Bảo luôn.
Không biết thằng bạn muốn làm gì nhưng nó cố sống cố chết đi kiếm Hân, chắc có chuyện xảy ra với nhỏ rồi, mình phải ngăn nó lại mới được.
Cắt ngang dòng suy nghĩ của Bảo là 1 tiếng đập cửa khá mạnh, 2 thân ảnh sắp bốc lửa.
_Zenny hiện giờ ra sao rồi hả?_Hoàng tiếng lại nắm áo Minh kéo lên.
_Bình tĩnh nào Hoàng!_Bảo thấy bạn mình còn mệt mà còn bị Hoàng đánh nữa chắc tiêu luôn quá.
_Cậu mau nói cho chúng tôi biết Hân đang ở đâu mau đi, có chuyện rất quan trọng cần phải xác minh, nếu còn chần chừ nữa thì mặc kệ là bạn bè chúng tôi cũng không nể mặt đâu!_Như lạnh lùng, nhăn chân mày nói.
_Minh không biết gì đâu, các cậu buôn cậu ấy ra đi, khi người ta đưa cậu ấy vào bệnh viện thì chỉ có mình ên cậu ấy thôi, không có ai khác hết!_Bảo giải thích.
Hoàng nghe Bảo nói thế cũng nới lỏng tay ra khỏi cổ áo Minh 1 chút, Minh thì thất thần ngồi ịch xuống giường.
_Vậy bây giờ Hân đang ở đâu ta!_Như vắc óc 1 lúc nói.
_Bị bắt rồi!_Minh nói như đã tìm ra được gì đó.
_BỊ BẮT! Mà ai bắt mới được chứ!_cả bọn hét lên, rồi biết mình thái quá nói dịu giọng lại, nhưng vẫn đồng thanh. ^^!
_Nam, người của anh ta đã đánh tôi và bắt Hân đi._Minh gụt mặt xuống kể mọi chuyện cho tụi nó nghe.
_Cậu bảo vệ Zenny kiểu gì thế hả? Tôi nghĩ cậu thà bỏ mạng chứ không để cô ấy gặp nguy hiểm đấy, vậy mà, giờ còn vác mặt về đây nữa hả? Sao không chết lun đi._núi lửa trên đầu Hoàng lại phun trào, giận quá đá vô tay Minh cái, làm cậu ngã ra phía sau liền. (mô phật)
_Bù là bọn nó nhiều đi, nhưng chẳng lẽ cậu với Hân yếu đến nổi dễ bị hạ gụt như vậy sao._Bảo cũng tức giận lên tiếng.
_Tao không biết, tự nhiên thấy đầu óc mình choáng váng, rồi đứng còn không vững nữa, cả Hân cũng nói với tao như vậy đó, chả biết ăn nhầm cái gì không mà thế đấy!_Minh than thở.
_Chắc là ăn nhầm gì rồi, vì khi về nhà tôi cũng nhức đầu quá à, tại pama con Zenny gọi cho tôi hỏi về tin tức nó, thấy nguy cấp quá nên cũng chạy đi luôn nè!_Như nói mà tay thì bắt đầu xoa xoa 2 thái dương.
_Tui cũng vậy!_thấy mình cũng hơi quá đáng, Hoàng nói chuyện nhỏ nhẹ với mọi người lại.
_Uống nhầm thuốc thì đúng hơn._Bảo nói vừa đủ cho 3 đứa kia nghe thấy.
_Uống nhầm thuốc là sao?_ba đứa vẫn ngu ngơ nhìn Bảo.
_Nếu có ai đó uống nhầm cái gì thì cũng chỉ người đó bị thôi, nhưng cái này là nguyên đám luôn, mà sáng giờ bọn mình đâu có gặp được nhau đâu mà ăn với uống, chỉ có trong buổi tiệc sinh nhật của thằng Minh thôi._Bảo nói ra thật cặn kẽ.
_Nhưng những món ăn đó được chú tao gởi từ Mĩ sang mà, không lẽ mày nghĩ ổng hại cháu mình sao!_Minh phản kháng lại kịch liệt.
_Có thể lắm_Bảo nói tới đó nhìn thấy ánh mắt như viên đạn của Minh thì cười xòa, nói tiếp_nhưng tao nghĩ nguyên nhân đó không chính xác lắm, vì tao để ý thằng Trung nhí nó ghét đồ ngọt nên không ăn bánh kẹo mà khi về chung với tao nó vẫn than chóng mặt đó thôi. Với lại làm thế thì lộ liễu quá, không thích hợp để hại người.
_Ông Bảo này nói cũng có lý ha!_Hoàng nãy giờ nghe Bảo nói găm gắp, không hé nữa lời, giờ mới lên tiếng.
_Vậy cái làm bọn mình bị như vậy là món gì?_Như tò mò hỏi.
_Không phải món ăn mà là thức uống!_Bảo nói chắc chắn.
_Tôi thấy thức uống cũng bình thường mà ta, uống nhiều lắm luôn ấy, mà lúc ngồi giỡn với mấy người có sao đâu à!_Như lại bắt bẻ.
_Những lời Như nói rất đúng, không phải nước trái cây trong nhà Minh, mà là…_Bảo đang nói chuyện thì có đứa nhảy vô mồm anh.
_Chai rượu vang!!!_như bắt được vàng Hoàng đứng lên, chỉ tay lên trời, mặt ngố hết cỡ, mồm to, mắt trợn, trông cậu y chan thằng ngốc không sai 1 li.
_Chính xác!_Bảo, Như, Minh cùng nói.
_Nhưng không lẽ là pà Thanh hại bọn mình sao, dù tui không ưa bả cho lắm nhưng dù sao tui thấy bả chị được cái dễ nghe lời và dễ bị lợi dụng thôi, chứ còn nhiêu thì cũng tốt._Như nói thật lòng.
_Tôi cũng không biết phải là chị ấy không nữa!_Minh nói nhưng không nhìn vào mặt ai cả.
_Là sao?_ai cũng khó hiểu nhìn Minh.
_Vì quà của chị Thanh đã tặng mình hôm qua rồi, nhưng hôm nay lại thêm 1 món nữa, tuy cũng hơi nghi ngờ, nhưng nghĩ chị em sẽ cho quà nhiều hơn nên nghĩ cũng bình thường thôi, nên không nói cho mấy bạn biết, hơ hơ_Minh vừa nói vừa gãi đầu.
_Như vậy mà không bình à, lúc món quà đó được đem vô phòng là tuy nghi nghi rồi, tui đoán là chắc chắn có chuyện gì xảy ra, không ngờ nó đến nhanh đến vậy_Hoàng giả vờ vuốt râu nói.
_Chắc chắn ai đó đã mạo danh chị Thanh để gởi món quà này đến buổi tiệc, và muốn chuốc thuốc tụi mình đây mà, mà đoán không nhầm thì đây là thuốc ngủ hay sao ấy, nãy giờ tôi buồn ngủ quá mà không giám chợp mắt 1 cái_Bảo nói rồi tự đưa mình lên nấc than thiên thần.
_Còn ai vô đây nữa, là ông Nam chứ ai, không hiểu sao cái thằng cha đó cứ bám díu lấy con Zenny hoài thế nhỉ, thiệt là đáng ghét mà._Như nói bằng giọng chanh chua thấy sợ luôn.
_Bây giờ biết hắn ta bắt cóc Hân rồi, tụi mình làm gì nữa đây!_Bảo thấy nãy giờ hơi bị lạt đề nên sự lo lắng cho nó bây giờ của câụ càng tăng lên.
_Phải tìm đến bọn chúng để đòi người chứ sao, còn ở đó hỏi thừa!_Hoàng lại nóng tính nữa rồi.
_Thế cậu tập hợp những người giỏi nhất bên cậu đi, bọn tôi cũng vậy, tôi thấy bọn nó cũng nhiều lắm, tôi dò theo máy của Hân thì biết chỗ bọn nó ngay ấy mà, hẹn 1 lát ở cổng bệnh viện ha!_Minh quyết định nói.
_Nhưng cậu chưa khỏe mà định đi đâu? ở lại đây đi, tụi tôi đi là được rồi._Bảo căn dặn.
_Cậu nghĩ tôi có thể ngồi yên khi người yêu mình đang gặp nạn và bạn bè đang xông vào nơi hiểm nguy sao, tôi không muốn bị coi là kẻ nhát gan đâu._Minh nói nghiêm không ra nghiêm giỡn không ra giỡn làm mấy đứa bạn phải bó tay mà cho theo, nhưng không cho đánh nhiều vì sợ tổn hại đến vết thương.
_________________Ở khu biệt thự bỏ hoang________
_Ưm, ưm,…. Nó cảm nhận cơ thể đang bị 1 vật gì đó đè lên suýt nghẹt thở, nên cố gắng gượng dậy.
_Cưng của anh tỉnh rồi à!_1 bàn tay ấm áp nựng càm nó, nó thấy không rõ khuôn mặt người đó, nhưng giọng nói thì rất quen, không biết nghe ở đâu rồi ka`.
Nó lắc đầu nguậy nguậy cố thấy rõ đối phương, người đó vẫn không xoay chuyển đi đâu, nằm ôm nó, và môi nó đã bị người đó chiếm tiện nghi mất hồi nào không biết, đến khi cơn dục vọng trong người anh ta lớn hơn, đè mạnh xuống kéo dây váy nó chệch sang 1 bên dùng lưỡi liếm lên xuống từ chiếc cổ dài xuống vai, làm nó rùng mình mấy cái. Anh ta tiếp tục hôn môi nó mãnh liệt, giờ nó không còn tâm trí để cảm nhận cảm giác trên mây của anh kia trao cho nó nữa, nó cố chớp mắt lia lịa để nhìn rõ đối phương, a thấy sơ sơ rồi, tóc màu nâu tự nhiên, mái tóc hơi phồng bềnh, anh ta cứ cuối xuống hôn nó thế này làm sao mà thấy hết không mặt được, cố gắng gượng hết mình, đẩy hết sức lực lên vùng răng, cắn mạnh vào.
_Aaaa…khốn kiếp!_tên đó buông nó ra ngay, mặt hầm hầm đi tới bên cạnh nó, nắm lấy tóc nó kéo lên trên không khí, mặt nghênh nghênh nói_Em tưởng được anh thích thì ngon lắm hả, muốn chống đối hả, thì thế này này…_hắn ta lại ôm lấy đầu nó hôn môi nó dữ dội, còn cắn làn môi mềm của nó nữa chứ, làm môi nó bầm dập chảy cả 1 hàng máu tươi, thấy thế hắn ta, giụt đầu nó về chỗ cũ, còn kêu 1 tiếng cốp nữa chứ, chắc bể xọ rồi.
_Chó chết_nó thấy mặt hắn ta rồi, là tên Nam chứ ai, hắn dám làm nó người không ra người ma không ra ma, vì bây giờ kể sơ sơ về tình trạng của nó là, hai tay hai chân đang bị cột ở bốn phía của chiếc bàn, cũng may là quần áo còn yên nguyên, hehe, tuy hơi dơ 1 chút nhưng còn đỡ hơn trụi lũi, đầu tóc bây giờ nó tự nghĩ cũng biết bù xù tới cỡ nào, vì vừa này thằng đê tiện kia vừa nắm lên nắm xuống mà, chắc không còn nguyên vẹn được rồi, cộng thêm khuôn mặt tái nhợt vì bị chụp thuốc mê, đôi môi hồng hào bị cắn cho chảy máu đỏ quét, 1 nữa là khô vì thiếu nước, hjx hjx, mình mà được đưa vô trong mấy cái ngôi nhà ma, chắc được tiền nhiều lắm à, huhuhu….
_Anh bắt em về đây cũng cực khổ lắm à, cho nên chúng ta cần chơi trò gì đó cho giải khuây chút chứ nhỉ?_Nam ngồi chểm chệ trên chiếc ghế xoay, tay mon men cái máy ảnh kỹ thuật số, màu trắng, mắt thì nhìn thẳng vào nó, miệng cười nham nhở.
_Mẹ nó, mày có giỏi thì cởi trói cho tao rồi 2 đứa đánh tay đôi chứ đừng có ở đó mà sủa nhảm nhí nữa, mà cái mồm của mày đưa được rửa sạch sẽ hả? Nếu biết cái mồm của mình thối quá thì đừng có há ra, không thì ô nhiễm không khí trong lành của người ta lắm._nằm trên chiếc bàn 1 lúc, nó cảm thấy tỉnh táo hơn và căm hận Nam hơn, có cơ hội chữi Nam thì phải chữi cho đã chứ, không cần câu nệ gì hết, chữi lộn thì đâu có giai giế gì, kaka.
_Hừ, coi em lớn giọng được bao lâu_Nam nói rồi ngoắc tay ra hiệu cho đàn em vào.
Có 1 người cao cao, trắng trắng, khuôn mặt baby khá quen thuộc dần dần tiến lại chỗ nó. Nó cũng trợn tròn mắt ra bất ngờ nhìn người đối diện.
Ở 1 nơi khác 1 đám người đang tra địa điểm lần mò cùng chiếc điện thoại trên tay, ai nấy đều trầm lặng, khúc đường yên tĩnh đến đáng sợ, mối nguy hiểm đang gần được họ hé lộ.
_Tuấn Anh, em đến rồi sao, Minh và cái Như đến rồi phải không? Họ đâu rồi, em mau mau qua đây cởi trói cho chị, nhanh lên!!_nó hối thúc cậu bằng ánh mắt nghẹn ngào, nhưng đáp lại nó là sự yên lặng, cậu chỉ nhìn nó 1 cái rồi, xoay đi nơi khác, khẽ gụt đầu xuống.
_Em làm gì vậy mau qua đây cởi trói cho chị đi chứ! Tuấn Anh!!_nó thấy thái độ vô tình của Tuấn Anh càng làm cho nó tức giận, thời buổi nào rồi mà còn chậm chạp như vậy nữa chứ, thật bực mình mà.
_Em hãy ngoan ngoãn nằm yên chỗ đó đi, đừng kêu gào chi vô ích thôi, em nhờ vả sai đối tượng rồi._Nam nói rồi vỗ nhẹ lên vai của Tuấn Anh, cậu ta cuối chào, ra vẻ cung kính.
Thì ra là người của Nam, thật đáng ghét mà, không ngờ cậu ta lại đối xử với nó như thế, chả phải nó coi cậu ấy như em trai của mình sao, còn cho nhập bọn vào hội Hải Âu nữa chứ, mọi chuyện là do nó quá nhẹ dạ cả tin, tự mình hại mình, còn than trách ai nữa chứ. Nó nghĩ như thế và xoay mặt đi nơi khác, không muốn nhìn 2 con người đó nữa, nếu gặp chắc kềm lòng không đậu mà nhảy vào đấm ngay vào mặt mỗi người 1 cú quá.
Thấy thái độ của nó như thế, Nam tạm hài lòng, anh thủ thỉ chuyện gì đó vào tai của T.Anh, khi nghe xong sắc mặt T.Anh không được tốt cho lắm, hơi sám xịt lại, nó cảm nhận được điều chẳng lành đây mà.
15’ sau…..
Aaaaa….tránh ra…hức..hức…tránh ra….Minh ơi, cứu mình với, Minh ơi..huhu…huhuhu….hức hức…tránh ra…hức hức… (tiếng la chói lói vang lên từ bên trong căn nhà)
RẦM…..
_Hân ơi, cậu đâu…_Minh và cả bọn xông vào, trên tay cầm 1 ống típ sắt, mình lấm tấm mồ hồi nhể nhãi, dơ có, máu cũng có, miệng nói mắt thì nhìn đảo toàn bộ căn nhà, mắt dán vào 2 con người trước mặt.
Nó bị Nam xé rách toàn bộ quần áo, chỉ còn nội y bên trong, áo ngực gần bị hắn ta lột sạch, tay chân vẫn bị cột chặt, cũng may là họ vào kịp.
Nam thì đang đè lên người nó, táo bạo hôn và ăn đậu hủ của nó, tưởng rằng nãy giờ đã gạo nấu thành cơm rồi, nhưng anh chàng T.Anh này ở bên cạnh chụp hình lại (vì Nam bảo thế mà), mới ôm hôn nó được 1 2 phút thì thằng nh0k đã gọi dậy chỉ cách bấm chụp, chụp những chỗ nào, chụp hướng nào, có cần chụp toàn bộ khuôn mặt Nam luôn không v.v…vì thế mà anh chưa làm xong nhiệm vụ ăn sạch nó, anh hận thằng nh0k này, nó làm thế để kéo dài thời gian chờ bọn kia đến đây mà, đúng là nuôi ong tay áo mà.
_Minh, hức hức…._nước mắt nó giàn dụa, bây giờ nó sợ lắm, nó cũng là con gái mà, trong tình thế như vầy, nó hoảng lắm chứ, thấy được mặt Minh như bắt được vàng, nó không ngừng gọi tên anh.
Minh nắm lấy cổ áo Nam, kéo anh ta ra khỏi người nó.
Bốp.
Nguyên cú đấm vào mặt Nam, làm khuôn mặt đẹp trai rạn ngời mà không chói lóa của anh chàng, in hằn dấu đỏ, môi túa máu, đi đứng lạng chạng, không muốn vững.
_Hơ, mày đến cũng sớm quá chứ!_Nam cố đứng vững, trở lại với khuôn mặt kiêu ngạo được che dấu bấy lâu.
_Không ngờ anh lại chơi những trò đê tiện như vậy._Minh tức giận nói.
_Ở đời mà, sống không vì mình thì trời chu đất diệt đó nghe chưa nh0k!_Nam cười điểu nói.
_Anh hết thuốc chưa rồi!_Minh cũng không biết nói thêm gì nữa, chỉ biết đến gần cỡi trói cho nó.
_Muốn đi ra khỏi đây à, đâu có dễ thế._Nam nói rồi vỗ tay ra hiệu cho bọn đàn em núp ở khắp nơi xông ra chắn cửa, tay cầm mã tấu đứng chờ sẵn.
_Chơi thì chơi! Vô tụi bây_Hoàng nói rồi, kêu bọn đàn em tiếng lên._Minh, cậu còn yếu nên ở lại bảo vệ cho Zenny đi, bọn nầy để tụi tôi lo được rồi.
_Ưhm!_Minh nghe theo, tiếp tục cởi trói cho nó, nó yếu ớt ôm chầm lấy người Minh, tay chân bũn rũn.
Cái mã tấu ở đâu sao lưng Minh chém xuống, nó hoảng hốt la lên, cũng may là có Bảo đá tên đó sang một bên, không cho đụng được đến 2 người, Hoàng thì lo đánh với Nam bằng côn, kêu cốp cốp nghe đến vui tai, còn Như cùng mấy tên đàn em của cô đang ra sức đánh với bọn xã hội đen chính gốc, có vẻ rất khó khăn lắm mới thắng được bọn này, vì số lượng của bọn chúng thật sự quá đông, đánh tên này nằm xuống tên khác lại nhào vô, chả biết khi nào mới hết đây.
Minh thì 1 tay ôm nó, 1 tay dùng ống típ chặn đường đánh của bọn kia, sợ đụng trúng vào nó, còn nó thì không sợ gì chỉ là thấy mình yếu đuối quá, chẳng làm được gì hết, cứ ngồi ỳ đó cho người khác che chở thật là mất mặt quá, nhưng làm nó yêu Minh nhiều hơn, đúng là khi gặp bất trắc mới biết đâu là người bạn tốt, những người đang đánh nhau trước mặt nó đúng là những người bạn hiếm có, khó tìm.
_Đáng ghét, dù tao có bị đánh đến chết cũng không để bọn bây vui vẻ bên nhau đâu_Nam bị Hoàng đánh đến gụt xuống đất, nhưng khi bắt gặp nó và Minh ôm ấp nhau trên chiếc bàn ( người ta đang tự vệ mà), gần đó có 1 cục đá khá lớn, vì khoảng cách giữa anh và chỗ nó cũng không xa, thế là nhắm thẳng vào Minh mà phóng tới.
_Á……..một tiếng la khẽ của người con trai cất lên, anh nằm ịch xuống đất, mắt gần như nhắm lại, đầu chảy máu rất nhiều, miệng anh ú ớ không nên lời, khoảng không chìm vào im lặng không lối thoát.