title

Cô là dân chơi hả – Chương 12

_Thui thui. Dẹp. Có giải thích đến mấy bà cũng chả hiểu đâu.
_…Xí. Làm như mình hay lắm. Thông minh quá, thông minh đến mức nào chả biết, lại bị 1 thằng tép riu chém trúng, đúng là…..Chỉ giỏi cái mồm
_Hey, lầm rầm **** rủa j tui đó?
_Giề? Tui nói j bà đâu? Bộ làm j xấu xa nên mới cảnh giác hả? – nó bĩu môi đốp lại Như – Mà rốt cuộc ông giở cái trò j lúc đó hả?
_Đơn giản thui. Nhưng mà tui nói cái này ra…sợ mấy bà cười…
_Thì cứ nói đi. Nói ra rùi mới biết chuyện của ông có đủ tố chất hài tới mức làm tụi tui cười được hay ko chớ.
_Hứa ko cười thì tui mới kể.
_Đc rùi. Kể đi cụ.
_Mấy bà hông biết đó thui. Chớ tui xuất thân từ 1 gia đình chuyên trừ yêu, có thể liên lạc với người cõi âm. Tranh thủ lúc tụi kia nghỉ giải lao, tui lấy phấn, í lộn,… lấy máu trên người tui, vẽ vòng tròn pháp thuật, gọi âm binh lên. Thế là tui chả tốn giọt mồ hôi nào mà cũng thắng. Kakakakakaka
…………………………..Im lặng………thiệt là lâu……..
_Nè, Hoàng. Tui nhớ, nhà ông ở trung tâm thành phố. Chớ có ở kế kho đạn đâu mà ông nổ dữ zậy?Mới nghe tới chuyện ông lấy máu vẽ cái j j đó là tui thừa biết ông chém nãi h rầu.
_Ờ ờ. Tui cũng thấy khó tin sao sao á. Bộ nghề của ông là võ sĩ đạo hỡ Hoàng? – nó cũng lên tiếng móc mỉa Hoàng
_Hơ hơ. Tui tưởng tụi mình là bạn. Hóa ra…………
_Thôi ạ. Cho tui xin. Có ra nước mắt đâu mà rặn? Rặn 1 hồi không khéo nó chả ra nước mắt mà phải phiền đến cô lao công thì khổ. Với cả ở đây cũng chả có đồ để mà thay đâu nhá – Cái miệng của con nhỏ Băng này thúi gê cơ
_Ơ hơ. Cụ nghe rõ chưa ạ? Nghe rồi thì đừng có rặn nữa nhá – Như phụ họa
_Hai bà ko tin thì thui. Hứ. Anh hùng chính nghĩa ko cần phải có ng tin. Anh hùng luôn luôn thầm lặng bảo vệ mọi người mà ko cần người ta cảm ơn này nọ – Hắn vênh mặt tự hào
_Anh hùng con khỉ j. Là nhờ con dao bấm trong túi ông chớ đâu. – Như giở tay ra chỉ về cái quần của Hoàng, đúng là có con dao bấm trong ấy thật
_Uả. Tui nhớ lúc ôg vô cứu tui ôg đâu có đem theo đồ chơi đâu? Sao h` lòi ra món này? – Nó giựt phắt con dao, xem xét kỹ lưỡng – Woa, hàng xịn nha, coi nè. Bén muốn chết, mới nhìn thui mà có cảm giác con mắt mình mún đứt làm đôi luôn á. Coi thử đi Như.
Như ngắm ngía con dao 1 hồi, rồi gật đầu đồng ý – Hàng này xịn thiệt đó, coi nè, có khắc chữ bạc ở dưới đây nè. Ai tinh mắt ngó giùm đi. Tui mệt quá, nhìn hông rõ
_Đưa đây – nó giựt con dao(ớn, dao màh làm như đồ chơi hông =, vô mắt thì đừg có màh than), săm soi 1 hồi – Nè, tui thấy được chữ..B……..O….mèn ơi. Ông xài cái kiểu j zậy hả? Máu khô che hết chữ òi, sao đọc?
Nè Như, đoán thử coi tên ai mà có “B” với “O”?
_Để coi…Không phải là nhiều lắm sao?Beo nè, Boo nè, Bio nè, Bao nè,….ơ….
…………..2 đứa con gái nhìn nhau………..
_Như ơi…thêm dấu vô….hình như nó ra cái tên j đó mà…..mình quen lắm á…..
_Bạo…Báo…Bào….Bão…..BẢO????!!!!!!
……………..Nhìn nhau tập 2……….
Nó và Như nhìn về phía Hoàng, nở 1 nụ cười gian và đểu hết mức có thể
_Ơ hay,….2 ng làm j ngó tui muốn lòi 2 con mắt ra zậy? Bộ tui đẹp trai lắm àk?
_Mi…..con dao này là của Bảo đưa mi đúng k? Người ta cho mi mượn dao rùi mới bỏ đi, zậy mà dám kiu người ta là “thằng khốn” hả? Tên này, đánh chết cũng ko chừa cái tật độc mồm độc miệng mà- Nó xáp tới, đá Hoàng tới tấp (vũ phu….hìh như gọi vũ nữ thì đúg hơn)
Hoàng giơ tay lia lịa, gạt bỏ cái chân tàn bạo của nó qua 1 bên.
Như nằm trên giường bênh, nhòm cái điệu bộ con nít của Hoàng, bất giác mỉm cười thật tươi
Hoàng bắt gặp nụ cười và ánh mắt trìu mến của Như đang chiếu tướng hắn,hắn chưa bao h thấy ai cười đẹp như zậy……thế là…..anh ý đơ trong vòng…5 giây….
_BỐP….
_ÉC……..
Nó đưa 2 tay lên bịt miệng,ko ngờ….tên Hoàng đang né đòn ngon trớn tự dưng đứng hình….làm cho cái chân ngà ngọc của nó ko may tiếp đất ngay mặt anh ý…..
Như đẩy cái mền sang 1 bên,nhảy khỏi chiếc giường bệnh,xem xét cái mũi của Hoàng
_Có sao hông Hoàng?Chết cha,lỗ mũi ăn trầu òi….
_Hông sao đâu mà-1 tay bịt mũi,1 tay kia Hoàng đẩy Như sang 1 bên,hắn ko muốn người hắn thích nhìn thấy bộ dạng thảm hại của nó lúc này…-Chết tiệt….chỉ vì ai kia mà mình lãnh trọn nguyên cái chân của con khủng long bạo chúa còn sót lại từ thuở Jura…..-Hắn lầm bầm rủa xả…”ai đó”
_Nè,bỏ tay ra tui coi coi…-Như nhăn mặt,vận nội công,cố cạy 2 bàn tay của Hòag ra…
Nó đứng đó, nhìn thấy Hoàng và Như thân thiết như zậy,tự dưng nó thấy tủi….Nó nhớ lại lúc trước…Nó và Minh cũng đã từng như zậy…đã từng làm cho nhiều người ganh tỵ…..vậy mà bây giờ…tại sao lại ra nông nỗi như vầy chứ? Chỉ vì nó là dân chơi sao? Dân chơi thì đã sao chứ? Nó vẫn học hành đàng hoàng, vân đạt danh hiệu cháu ngoan Bác Hồ đều đều. Tại sao Minh lại phản ứng như zậy chứ? Minh, chính Minh cũng là dân chơi mà? Hông lẽ con gái hông được làm dân chơi sao? Mỗi đứa con gái có 1 cá tính riêng chứ….
Đúng lúc đó….
_R……RRRRR……….RRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR RRRRRR
Nó cầm điện thoại,chạy ra hành lang
_ A lô?
_Chị hai,tụi em không tìm thấy người mà chị hai nói.
_Được rồi! Cám ơn mấy đứa. Mọi người đi nghỉ ngơi đi. Làm phiền mọi người quá.
Nó cúp máy.Vậy là Nam đã thoát khỏi căn nhà đó trước khi nó đến….Sổng mất hắn rồi….Nó chua xót nghĩ….bên trong căn phòng,tiếng cười đùa vui vẻ của “cặp kia” làm nó ghen tỵ…Nó quyết ko làm hỏng mất giây phút riêng tư của 2 đứa nó,nó cũng quyết định trả thù cho Tuấn Anh.
_MÌNH CẦN ĐI TÌM NAM. CÀNG SỚM CÀNG TỐT!!!
Nó thò đầu vào phòng bệnh,nói với cặp đôi vui vẻ kia:
_Tui zìa trước nha mọi người
Liếc sang Tuấn Anh vẫn còn nằm hôn mê trên chiếc gường bên cạnh:
_Âu yếm gì thì nhỏ nhỏ thui. Để cho con người ta nghỉ ngơi
Nó nheo nheo mắt nhìn Hoàng và Như.Hoàng cũng ko chịu thua,đốp lại:
_Là con người ta,chứ có phải con bà đâu mà bà làm gì zữ zậy?
Nó lắc đầu, giơ hai tay lên tỏ ý chịu thua,rồi lẳng lặng ra về
Tiếng cười đùa vui vẻ và giọng điệu bỡn cợt của Hoàng vọng ra:
_Thấy tui pro hông Như?
—————————————–
_Vậy là mày để Hân…à ko,Băng ở bệnh viện 1 mình rồi về luôn?
Minh gật đầu.Hắn vừa kể mọi chuyện vừa xảy ra cho Bảo nghe.
_Trời ơi là trời! Minh ơi là Minh! Sao mày ko chịu suy nghĩ vậy hả? Cho dù Băng đã lừa dối mày suốt thời gian qua, dùng tên giả,khuôn mặt giả,nhưng Băng vẫn là Băng. Là chính con người thật của Băng!!!Mày yêu Hân và Hân là Băng thì theo tính chất bắc cầu mày phải yêu Băng chứ!!!
Minh lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bành,xoa xoa vết thương…trong cuộc đụng độ với băng nhóm của Băng….
Đau…….
_Con bé đó…là chị hai của băng nhóm Hải Âu,là kẻ địch của chúng ta…là dân chơi…..
_Thì đã sao?Thằng đần! Đã yêu ai thì phải yêu cả con đường mà người đó đi! Con gái làm dân chơi như Băng thì có làm sao đâu? Càng mạnh mẽ,càng cá tính hơn chứ. Mày thích con gái có cá tính mà….còn nữa, 2 băng nhóm đã làm bạn với nhau rồi mà
Bảo tức đến sùi bọt mép khi nghe Minh nói:
_Tao biết mày đang làm gì…Mày đang cố bắt tao quay về với con nhỏ đó…Tao xin lỗi..chuyện đó là bất khả thi….
Bảo vò đầu bứt tóc,la hét om sòm….trong khi Minh im lặng suy nghĩ….
Ngày mai…Minh phải đi học….Băng cũng sẽ đi học dưới lớp vỏ là 1 người con gái xấu xí tên Hân…Minh muốn xin lỗi…muốn quen lại với Băng…Nhưng…chuyện đó..như Minh đã nói với Bảo….
BẤT KHẢ THI……
————————————–
Ngày hôm sau……
_Cô xin thông báo với các em.Hôm nay lớp chúng ta có thêm 1 bạn học sinh mới nữa,bạn ấy là học sinh trao đổi tiếng Pháp của trường ta.Các em hãy chào đón bạn ấy thật nồng nhiệt nhé!!!!
Bà cô mê trai nói hăng đến mức nước bọt bay vèo vèo còn hơn cả phi cơ….ớn…..
Phía cánh cửa đang được mở toang, 1 người con trai bước vào,tóc vàng hoe, đúng mốt….
_Bonjour!
Hắn giơ 1 tay lên và chào mọi người
Cả đám con gái trong lớp đập bàn,reo hò vang dội cả 1 cái hành lang, có thêm bà cô mê trai phụ họa
Còn đám con trai thì quay mặt sang chỗ khác,làm ra vẻ như ko qan tâm gì đến cái thằng học sinh trao đổi gì gì đó mới đến
_Thật nhạt nhẽo
_Có j hay đâu chứ
_Mấy đứa con gái cứ làm quá lên
_Đẹp trai cái nỗi j, cứ như con gà mới luộc xong ý
Bla bla bla….
Mỗi chàng có mỗi ý kiến khác nhau.Nhưng chung quy thì xem ra các chàng chẳng ai có cảm tình với cái tên mới đến vì 1 sự thật khó có thể chấp nhận nhưng đây là sự thật:
Tên đó đẹp zai hơn các chàng cùi mía nhà ta
_Charlie Malitan. Cứ gọi tôi là Charlie.
Đám con gái lại hò reo, bà cô thì cầm điện thoại chụp lia chụp lịa. Hiếm có cơ hội dòm trai đẹp miễn phí mừh
Cuối lớp…có 2 người ko quan tâm gì đến mọi chuyện diễn ra…..1 thằng con trai với vẻ mặt lạnh lùng…và 1 đứa con gái xấu xí….
Bà cô xem chừng ngắm zai đẹp như zậy là đã đủ.Hơn nữa,chiến lợi phẩm của bà ta hôm nay coi bộ…ngó đến lòi con mắt cũng ko hết.Với cả…sau này còn được thấy dài dài mà…
Bà zà cười tít mắt,gập cái điện thoại lại,đập bàn hô lớn
_Đủ rồi,đủ rồi các em! À,vì hiện tại lớp chúng ta hơi thiếu chỗ,nên cô đề nghị em Hân đi xuống dưới hàng cuối cùng ngồi nhé…Đúng rồi,chỗ đó đó em, cái bàn kế bên bàn bạn Minh đó.
Quay sang tên người Pháp,bà hỏi
_Charlie,em muốn ngồi đâu?
Tên người Pháp ngó quanh quât 1 hồi,mắt hắn chạm phải Minh….lóe lên 1 cái
Hắn xách cặp,rảo bước đi giữa những cặp mắt ngưỡng mộ có, ganh ghét có. Đến giữa Minh và Hân,hắn quay sang Minh,cười thật tươi
_Bonjour,vous…
Minh giật mình…nãy giờ Minh ko để ý gì hết….Minh quay sang dòm tên người Pháp lúc này đã yên vị kế bên Hân
Ko thể nào, ko thể là cái tên chết tiệt này được…Ko thể…..