XtGem Forum catalog
title

Cô là dân chơi hả – Chương 15

_Gia đình anh đã từng rất hạnh phúc.
Phải…”Đà TỪNG” thôi…cho đến khi mẹ con Charlie xuất hiện…đó là 1 ngày xấu trời…khi mà mẹ Charlie đứng trước ngưỡng cửa ngôi nhà của anh, tay bồng Charlie…thì tháng ngày hạnh phúc chấm dứt…Khi biết bố anh đã có vợ và 1 con…Bà ta cảm thấy hụt hẫng, tội lỗi hay thứ gì đó đại loại thế nên thắt cổ tự tử…Tối hôm đó, mẹ anh cũng vì quá đau buồn mà lìa bỏ anh mãi mãi…Anh không thể đỗ lỗi cho bố, anh quá yêu ông, nên từ ngày hôm đó, anh chất chứa lòng thù hận, anh đổ lỗi cho mẹ con Charlie. Anh đã bắt ông quản gia đưa Charlie vào cô nhi viện, dã man, nhưng anh không có quyền lựa chọn, mẹ con nó đã phá vỡ sự hạnh phúc của gia đình anh, anh không thể tha thứ.
Minh dắt nó lên ngọn đồi kia, vừa đi vừa giải thích về mối quan hệ giữa cậu và Charlie.
_…Nhưng…Lỗi không hẳn là của mẹ Charlie…Biết đâu chính bố anh đã dụ dỗ bà ấy? Bố anh đã không kể cho bà ta nghe về gia đình mình, như vậy đã đủ để chứng minh rằng ông ấy cũng phần nào có lỗi. – Nó nói bằng giọng run run như sắp khóc, tự nhiên nó thấy thương Charlie quá…
_Em nói gì?-Minh đanh giọng, trừng mắt nhìn nó, nó sợ hãi trước ánh mắt đó…Minh chưa bao giờ nhìn nó như vậy cả… – Lỗi là của mẹ con Charlie, em đừng biện hộ cho nó!
_Nhưng…
_KHÔNG NHƯNG GÌ CẢ!!!
Nó im bặt, bầu không khí giữa hai người trở nên căng thẳng lạ lùng…Nó bắt đầu suy nghĩ mông lung về câu chuyện Minh vừa kể…
Đến đỉnh đồi, nó giật phắt tay mình ra khỏi bàn tay của Minh
_Em về!
Minh bước đến bên cái mộ làm bằng đá Shapphire, đặt bó hoa màu tím xuống, thì thầm cái gì đó trong miệng rồi quay lưng, bước đi. Không biết động lực nào đã níu chân cậu lại và bắt cậu nhìn về phía nấm đất tồi tàn kia…Cảm giác như có người đang ở đây…Minh quay phắt đầu lại
Không có ai…Cậu vòng ra đằng sau phiến đá có khắc tên người nằm dưới mộ: Madam Feviancé De Lostavoté
Và: Charlie nằm đó, đầu ngoẹo qua một bên, lưng dựa vào phiến đá đầy rêu. Miệng lẩm nhẩm nói mớ. Charlie lúc này khác hẳn mọi ngày, cậu trông hiên lành hơn, đẹp trai hơn…và…trông khuôn mặt cậu…phảng phất một nỗi cô đơn, buồn bã đến não nùng…Minh ngồi thụp xuống, vén cọng tóc vàng hoe của Charlie sang 1 bên để trông rõ khuôn mặt của cậu…
Minh vén tay chiếc áo sơmi dài tay của Charlie lên, để lộ ra một vết sẹo dài…Nó xuất hiện khi Charlie còn nhỏ, khi Minh cố tim cách giết cậu bằng con dao ăn. Charlie chưa bao giờ biết lý do mà vết sẹo nằm ở đó.Các cô bảo mẫu trong cô nhi viện nói rằng cậu có nó vì gặp tai nạn giao thông.
————————–
Charlie chưa bao giờ biết người gây nên cho mình vết sẹo dài đó…là người anh trai cùng cha khác mẹ của mình. Là người anh mà Charlie đã cố công tìm kiếm kể từ khi được một cụ bà ngoại quốc nhỏ bé,da nhăn nheo và tội nghiệp…Hầu như bệnh nào mà giới khoa học-y dược học phát hiện ra bà đều mắc phải.
_Bà ta muốn có đứa con để sau này nó còn lo cho bả lúc lâm chung đây mà – Charlie nghe các bạn cùng cô nhi viện nói như thế khi đang sắp xếp đồ đạc.
Sớm biết rằng bà lão tốt bụng kia sẽ sớm vào hòm, trở nên có ích cho thực vật, sẽ sớm…bỏ rơi mình nhưng Charlie vẫn đi theo bà. Suốt những năm tháng ở cùng bà,Charlie đã yêu thương bà hết mực.Yêu bà, không phải vì số gia tài mà sau này Charlie sẽ được hưởng trọn khi bà mất, không phải vì cậu muốn trả ơn bà việc đã đem cậu ra khỏi cái cô nhi viện đó, mà vì cậu thật sự yêu thương bà ta, bởi vì, bà có đôi mắt xanh dịu dàng giống với một người mà cậu từng biết…một người cậu rất đỗi yêu thương.
Khi bà cụ tốt bụng mất đi, Charlie dùng số tiền được hưởng,mua vật liệu về, tự tay làm cho bà một ngôi mộ tuyệt đẹp.Rồi cậu bỏ đi.Đi mãi, không bao giờ trở về căn nhà nhỏ bé hiu quạnh, cô đơn ấy.Hàng xóm của cụ bà phán một câu xanh dờn khi cậu bỏ đi:
_À, bà già lên trời rồi, nên nó ôm tiền biến đây mà.Quân đốn mạt, chỉ được cái giỏi làm tiền. Biết đâu bà cụ là do nó giết đấy!
Charlie rớt nước mắt.Cả đời cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc giết ai,huống gì là giết bà cụ tốt bụng mà cậu mang ơn rất nhiều.Nhưng cậu không quay đầu lại để cãi cọ với người hàng xóm độc mồm độc miệng kia.
– Charlie nhớ có ai đó đã nói với cậu như vậy.
Charlie thuê nhà trọ,tự mình kiếm tiền…bằng rất nhiều cách.Kể cả ăn xin.Nếu cả ngày mà không có đồng nào thì cậu mới dùng số tiền thừa kế ăn tạm,mai lại dùng tiền kiếm được bù vào chỗ hụt đó.Một mặt kiếm tiền,mặt khác cậu đi dò hỏi khắp nơi về Minh.Các cô bảo mẫu đã nói cậu được một người mang vào,cậu ấy tên Minh,con của đại gia Hoàng.
Cậu ngốc nghếch,vẫn cứ tìm kiếm trong khu ổ chuột.Được 10 tuổi, cậu chú ý đến từ đại gia mà các cô bảo mẫu nói.Tiếc…Nhưng phải làm, cậu dùng số tiền thừa kế để biến mình thành người giàu có,để dễ dàng tiếp cận các đại gia.Cậu dần dần trở nên quý phái,cậu mở công ty,tự mình điều hành chúng.Cậu trở nên giàu có,trở thành một giám đốc khi mới 11 tuổi.Số tuổi hiện tại khiến cậu phải học cật lực để có thể đuổi kịp các bạn đồng trang lứa.Và bây giờ,IQ của cậu cao ngất ngưỡng.Nếu muốn,cậu có thể xin nhảy lớp.
Đến một ngày,cậu đến nhà đối tác.May mắn làm sao, đó là người mà cậu đang tìm – Giám đốc Hoàng.Cậu biết được khá nhiều sự thật về mình kể từ lần đi thăm đối tác đó.Rằng cậu có cha,có mẹ.Mẹ thì đã mất,còn cha là người đang đứng trước mặt cậu và kể chuyện cho cậu.Có thêm cả anh nữa.Và rồi, cậu dọn về ở cùng ông Hoàng và Minh.Cậu hạnh phúc vô đối.
Cho đến một ngày,cậu tha thẩn trong khu vườn thuộc khuôn viên biệt thự thì phát hiện ra có một cái mộ.Cậu đọc cái tên khắc trên đó:Bà Feviancé De Lostavoté.Bao nhiêu hồi ức lúc bé trở về,cậu nhớ ra mọi chuyện…
————-
Mẹ…mẹ đang bị treo trên khoảng không…mẹ cứ xoay qua xoay lại như món đồ chơi…Mẹ xoay mặt lại, mình cứ tưởng mẹ sẽ chơi trò ú òa,mình cứ tưởng sẽ nhìn thấy đôi mắt màu xanh dịu dàng,nhưng không…MẸ!Mắt mẹ trắng dã,trợn ngược.Mình khóc thét…Mọi người…Gia nhân kéo đến….và mẹ bị người ta đưa đi…Mẹ ơi…Mẹ…
Mọi thứ chìm vào màn đêm…Charlie đứng giữa khoảng đen đó…nhìn quanh quất…có một cái bàn ăn đặt ở đằng kia…Có một đứa trẻ ngồi trong cái ghế dành cho trẻ em…Và một chàng trai…Minh…anh Minh…Một anh Minh trẻ hơn,non nớt hơn…Anh ấy…đang cảm thấy bực mình…rồi anh ấy bỏ thứ thuốc trắng trắng trên tay vào một cái ly…Đút cho đứa trẻ
_Này ngốc!Đừng uống!! – Charlie hét lên. Nhưng màn đêm chộp lấy tiếng kêu của cậu,vất vào khoảng không gian đen kịt.
Và mọi việc diễn ra…Đứa bé gục xuống…Con dao ăn…Minh đang cầm con dao ăn…cứa lên tay đứa trẻ.Bất giác,Charlie kéo tay áo,nhìn chằm chằm vào vết sẹo…Không thể nào…Việc này không có thật…Nhưng…nhìn đứa bé kìa…Tóc vàng,mắt xanh…là Mình chứ còn ai nữa…Không…Anh Minh không bao giờ làm việc này…Anh ấy…Không!
Minh đưa tay nhẹ đặt lên vùng cổ trắng ngần của Charlie,lần tìm cuống họng.
_Hức…hức…Minh…mẹ…Không…làm ơn…
Minh giật mình, rụt tay lại.Charlie run lên bần bật,răng cắn chặt,môi bật máu…và…khóe mắt cậu ướt đẫm nước mắt…
Đôi mắt giận dữ của Minh cụp xuống,trở lại dịu dàng như lúc trước…Một cơn gió mạnh thổi qua,Minh rùng mình. Cậu liếc sang Charlie vẫn đang run…run vì sợ hay vì lạnh thì cậu không đoán được
_Phiền phức!
Nói rồi Minh xốc Charlie lên vai,nhẹ nhàng,thằng tiến hướng nhà nghỉ của lớp.Suốt quãng đường dài đó,Charlie cứ nói mớ mãi,đôi lúc còn siết chặt cổ hay bấu mạnh vào vai Minh nữa.
_Thằng khốn…Mày có tin tao quăng mày xuống đất không hả? – Minh nghiến răng trèo trẹo, nói nhỏ.
_Ư…Minh…mẹ…
Cơn giận của Minh bị dập tắt bởi cái giọng trẻ con đó.Thật tình,Charlie khi ngủ giống trẻ con thật…À,phải rồi…Cậu ấy chỉ vừa mới trong sinh nhật 13 tuổi thôi.
_Ngoan nào…Anh đưa em về nhé…
Minh dịu giọng,xoa đầu Charlie.
_Ư… – Không biết trong mơ cậu đã mơ thấy gì,nhưng Charlie đã thôi nói mớ,thôi bấu,cào cấu cắn xe điên cuồng quằn quại,và điều đó làm vết thương ở vai của Minh dịu đi rất nhiều.
_Đúng rồi…Ngoan thế nhé,anh thương…
Minh hát một bài mà lúc nhỏ,mẹ cậu hay ru cho cậu ngủ.Ừm…dĩ nhiên,Minh hát bài đó bằng tiếng Pháp.
(nhớ sơ sơ bài đó như thế này)
———–trở lại với kí ức lúc nhỏ của Charl nhá—————
Ngấm thuốc ngủ,Charlie nhỏ(tạm gọi thế) bị Minh đưa vào cô nhi viện. Mọi thứ diễn ra như một thước phim,chiếu trên khoảng không gian đen kịt bao quanh Charl. Cậu chậm rãi nhìn những việc trong quá khứ,những việc mà trước kia cậu không biết. Charl nhỏ lớn lên trong vòng tay của các cô bảo mẫu trong cô nhi viện,bị những đứa trẻ khác xa lánh vì cậu có mắt xanh và tóc màu vàng. Bọn nhóc nghịc ngợm gọi cậu là thằng con của quỷ.Charl nhỏ chỉ biết thui thủi một mình,không bạn bè.
Chợt,như ai cầm romote điều khiển cho “bộ phim” tua nhanh…mọi thứ quay mòng mòng,Charl chóng mặt,khó thở,vết thương trên cánh tay đau nhói…
Mẹ…Sợi dây thừng…Treo mẹ…Lũ nhóc ở cô nhi viện…Charlie lúc bé chạy vòng quanh các cô bảo mẫu…Minh…
_Mọi thứ khó hiểu quá…mẹ ơi…
Những hình ảnh của quá khứ…chạy nhanh qua mặt cậu, xâm nhập vào trí não cậu. Dường như nơi trung tâm bộ não của cậu đã quá tải thông tin,nó muốn nổ…Những hình ảnh vẫn cứ thế,chạy mòng mòng,mòng mòng,xoay quanh cậu,cậu không thể nhìn rõ một trong số những hình ảnh đó,chúng chạy nhanh quá…
Có cái gì đó lướt qua mặt cậu,trông quen quen,cậu nhìn kỹ…Hân…Băng…NÓ!…Người cậu yêu nhất…Mọi thứ trở nên vô nghĩa,không còn quan trọng nữa,trước mắt cậu giờ chỉ còn khuôn mặt của nó,nụ cười của nó mà thôi…
Charl vừa ngủ dậy. Cậu đang ngồi trên giường,tự hỏi ai đã đưa cậu về khách sạn.
Cạch – Cánh cửa bật mở. Minh bước vào
_Ngủ ở nơi đặt mộ người khác là vô phép lắm đấy. Biết không?
Charl trố mắt nhìn Minh
_Nhìn gì? Tôi đưa cậu về đấy!
_Ồh…
Minh khẽ liếc vết sẹo dài trên tay Charl. Nhẹ nhàng,cậu ngồi xuống cạnh Charl
_Xin lỗi… – Minh đưa tay nắm chặt cánh tay của Charl, nơi có vết sẹo và nhìn Charl bằng ánh mắt…ờm…nói sao nhỉ…tội lỗi? Hối lỗi? Tội nghiệp? Haizzz, tóm lại là ánh mắt của 1 chú cún.
_Vì vết sẹo này àh?
_…Uhm…
_Hi, ngốc àh.Anh không biết là em đã biết từ lâu rồi àh?Em không giận hay buồn gì anh hết á… – Charl đáp lời, với cái chất giọng Pháp đượm buồn
_Không,anh biết.Nhưng anh cũng biết,sâu thẳm trong tim em,em vẫn ghét anh.Đúng không?Chính vì vậy mà anh xin lỗi. “Hãy xin lỗi và làm lại từ đầu,mọi lỗi lầm sẽ được tha thứ”. Mẹ anh nói vậy đấy.Và giờ thì anh xin lỗi và anh sẽ làm lại từ đầu,làm 1 người anh cùng cha khác mẹ tốt – Minh nói, khẽ ôm đầu Charl vào lòng
_Hức….Đừng nhắc đến “mẹ”…Em nhớ mẹ em lắm…. – Charl khẽ nấc lên,và cái điệu bộ con nít của cậu ta lúc đó thật tình dễ khiến cho người ta mủi lòng
_Ừm…nín nào…Anh ở đây này. Anh ở ngay đây…Anh sẽ thay mẹ chăm sóc cho em…
_Thật sao? – Charl nói, đã nín khóc
_Ừ, thật
_Em muốn ** sữa…
Minh vội đẩy Charl ra
_Người tao làm gì có sữa!!! – Khiếp,mới anh em đấy giờ lại mày tao
_Ứ…em muốn…. – Charl rống lên,giọng như sắp khóc đến nơi
_Không! Răng mày bự như răng khửng long zồi,** cho nát hết ngực người ta àh?
Cuộc đấu khẩu giữa hai anh em mới đoàn tụ vẫn cứ diễn ra như vậy đấy.
——————————————————————————————–
Nó tìm lên 1 ngọn đồi khác để cảm nhận 1 cách rõ rệt những con gió núi
_Ưm…
Nó buông thõng cơ thể,gió thổi từng cơn,gió luồn qua tóc,qua quần áo. Cảm giác thật kì lạ…
_Tìm ra em rồi nhá – từ trong bụi cây, một chàng trai nhảy ra
Nó hơi giật mình. Là NAM!!!
—————————————————————————————————-
Sau cuộc đấu khẩu vui vẻ,Charl đi vòng vòng quanh khách sạn. Với một tinh thần phấn chấn,vui vẻ đến lạ lùng. Phấn chấn đến độ cả dãy khách sạn của những học sinh trường Royal,cậu lần lượt đi từng phòng và gõ cửa chỉ để nói :
_Hello!!!
==”….Cả dãy phòng ai cũng bảo cậu là thằng hâm cho dù trước đó họ đã thần tượng cậu biết bao nhiêu.Charlie thích thú với cái trò khỉ đó.Đến phòng của Ngân,Charl đột nhiên muốn nán lại tí.Nó hay nhắc đến Ngân với cái giọng khinh bỉ và pha chút ghét bỏ.Charl muốn tìm hiểu cô nàng này tí.
Cộc…cộc…cộc
———————-
Ngân mở hé cửa,lộ ra khuôn mặt tiều tụy ,,hốc hác. Cô ta vừa hay tin nó còn sống sờ sờ và cái bẫy kia của cô chẳng có tác dụng gì ngoài việc hàn gắn mối quan hệ của nó và Minh.Cô tức sôi gan và từ hôm qua đến giờ, việc duy nhất cô ta làm là nghĩ thêm nhiều cách thật độc địa,thật nguy hiểm, cô ta muốn nó phải chết hoàn toàn (Y như Bạch Tuyết 7 chú lùn í nhỉ)
_Gì? – Ngân hỏi Charl với cái giọng cộc lốc khó nghe.
_À,cho vô chơi tí!
Ngân miễn cưởng mở rộng cánh cửa,cho phép Charl bước vào
Charl tự nhiên, không khách sáo, ngồi phịch xuống giường. Cậu cứ ngồi đó, lặng lẽ ngắm Ngân pha cocao
– Charl nghĩ, trong khi đưa tay đón lấy ly cocao nóng hổi của Ngân.
Ngân cũng cầm 1 ly cocao,ngồi xuống cạnh Charl. Đột nhiên, cậu thấy tim mình đập thật nhanh
<Ôi mẹ ơi….Con gõ cửa,uống cocao và ngồi cạnh hoa khôi của trường…Mẹ phù hộ cho con đấy àh? > – Charl sung sướng nghĩ.
Một lúc lâu sau,lấy lại được nhịp tim,cậu ấp úng nói
_Ừm…Tôi…Tôi có nghe B…Hân nói về cô…một chút…
Ngân nghiêng đầu, tỏ vẻ muốn nghe tiếp.
_Cô là người xấu…Cô bày ra nhiều trò để hại cô ấy…
Ngân không phụ nhận,vẫn nghiêng đầu lắng nghe,đôi môi khẽ cười nham hiểm
_Cái hố tuyết…cũng là do cô đào àh?
Ngân khẽ gật đầu
_Những việc cô làm là sai trái,là vô nhân đạo
Những từ đó khiến Ngân hơi khó chịu tí.Người ta có thể thấy đôi môi cô ta đang mím chặt lại
_…Là thất nhân,ác đức, vô nhân tính! – Charl không…”nắm rõ tình hình quân địch”, vẫn cứ huyên thuyên một mình
_Nếu vì Minh mà hại một người con gái, có đáng không?
_Cậu im đi!!! – Cuối cùng là….vượt quá sức chịu đựng của nàng
Ngân dợm bước định đi thì Charl đã nắm lấy tay cô ta,kéo ngược xuống. Nhưng thay vì ngã xuống giường, Ngân lại ngã xuống đúng ngay ngực của Charl.Tới lượt tim ngân loạn nhịp.
Charl không đẩy Ngân ra,thay vảo đó cậu ta lại siết mạnh vòng tay,ôm lấy Ngân thật chặt.
_Đừng làm những điều đáng sợ đó nữa…..cậu là người tốt…..đúng không? Một cô gái tốt….
Ngân như bị cảm hóa bởi giọng nói dịu dàng đó. Trong phút chốc,cảm giác tội lỗi len lỏi trong cô. Những giọt nước mắt hối hận tuôn trào.
_Nhưng…Minh và Hân sẽ không tha thứ cho những gì tôi đã làm…
_Hãy xin lỗi và làm lại từ đầu,mọi lỗi lầm sẽ được tha thứ
Tâm hồn tội lỗi của Ngân như được xoa dịu phần nào,cô nhắm mắt, nép sát vào người Charl hơn,để cảm nhận hơi ấm của cậu, hơi ấm mà cô đã từng cảm nhận được lúc ở cạnh Minh.
_Anh nhớ em lắm đấy…- Nam khẽ nâng tóc nó lên,hít hà hương thơm tỏa ra từ mái tóc của nó
Nó sợ hãi quá độ,cứ đứng trân mình tại chỗ,để mặc Nam làm gì thì làm
_Anh đến…đây làm gì…..? – Nó hỏi bằng cái giọng run run,nó bắt đầu nhớ lại những việc Nam đã từng làm với nó
_Không phải anh nói rồi sao? Anh nhớ em – Nam đáp, vẫn không rời tóc nó – À,thực ra,anh có cái này muốn cho em xem – Nam cười nhẹ
_Em có biết không? Anh không phải là kẻ giết người… – Nam khẽ nói,giọng đượm buồn.
_Nói…Nói dối…Chính mắt tối thấy…Anh đẩy anh hai xuống mà…
_Không đúng! Anh đã thấy trước vạt đắt mà chân anh ta đang đạp lên chuẩn bị sụt,nên anh nhào tới trước để túm lấy áo của anh ta.Anh đã muốn cứu anh ta! Anh không giết anh ấy! – Nam hét lên,giọng nghe uất ức đến phát tội
Nó xoay người,đối mặt với Nam.
_Đừng có biện hộ!!! – Nó nói,giọng nghiêm và đanh lại,nỗi sợ trong nó bay biến đi đâu mất,giờ chỉ còn sự căm giận,hận thù đang traiof dâng trong lồng ngực
Nam mỉm cười đau khổ
_Khì…Anh đã biết trước em sẽ không tin anh…nên…em cầm lấy này
Nam dúi 1 mảnh giấy nhỏ vào tay nớ
_Đành rằng anh không giết anh ta,nhưng ngày hôm đó…anh cũng đã làm chuyện có lỗi với em…anh đã trốn tránh pháp luật cho đến ngày hôm nay,anh sẽ kết thúc chuyện mà anh đã bắt đầu…tha thứ cho anh nhé… – Nam khẽ đưa tay vào túi áo,lôi ra một khẩu súng đã được lên đạn sẵn,nhẹ nahngf dí cây súng vào thái dương mình
_Tạm biệt Zenny,anh mong em hạnh phúc….tạm biệt…anh yêu em…
ĐOÀNG!!!!
Nó không kịp phản ứng…viên đạn đi quá nhanh và…thân thể của Nam ngã xuống cũng thật nhanh…Anh ta ngã ra khỏi rìa đồi…rơi xuống vực thẳm…
—————————————–
Nó thất thểu đi về phòng,vẫn còn sốc vì việc hồi chiều. Mọi việc vẫn như cũ…: mọi người vẫn sinh hoạt,nói chuyện,vui đùa bình thường…riêng Ngân và Charl có vẻ vui và yêu đời hơn trước…haizzz nó không quan tâm nữa…nó đang nghĩ vẩn vơ về Nam…anh ta ra đi thật nhanh…và cái khoảnh khắc khi anh ta rơi xuống,mất hút dưới vực,sâu trong lòng nó…nó không còn giận hay oán trách gì anh ấy…anh ấy đã biết lỗi…đã thành thật xin lỗi nó…vậy cớ gì…anh lại ra đi vội vàng đến như vậy?….
Nó moi trong túi ra mảnh giấy nhàu nát Nam đưa nó trước khi anh bóp cò súng….
_Em àh…Anh xin lỗi…Em còn giận anh không đấy? Hà…Anh đang đùa với ai thế nhỉ…hẳn là em giận anh lắm rồi….
Ưm…Đừng giận nữa nha. Anh không giết anh trai của em…Anh thề đấy! Anh đã cố túm áo của cậu ta nhưng không được…Anh rất tiếc…Em đừng hiểu lầm anh như vậy…Đành rằng thời gian qua anh không đối xử với em tốt…Anh đã không là một người bạn trai tốt….Ừh,anh biết….
Nhưng khi thấy em đi cùng Minh…Anh đã ghen đấy Zenny àh…Anh chỉ muốn em là của riêng anh…Anh không muốn chia sẻ…Ừm….anh hơi ích kỉ tí…Nhưng anh nghĩ,khi yêu ai cũng thế,em nhỉ?
Anh biết những việc trước đây anh từng làm nó tồi tệ,đồi bại và hèn hạ như thế nào…Và anmh cũng biết…em sẽ không nghe anh giải thích chừng nào em chưa dộng vào mũi anh 1 đấm thật mành.Hì,Zenny anh biết là người mạnh mẽ,hẳn là cú đấm của em cũng phải mạnh ngang ngửa Mike Tyson….
Anh biết em sẽ không tha thứ cho anh…nên anh đã thuê một đội tìm kiếm cứu hộ chuyên nghiệp ở nước ngoài để tìm kiếm anh trai em.Và em biết không,kết quả tuy không mấy khả quan,nhưng rốt cuộc thì cũng đã tìm được anh ấy…Anh ta đang trong tình trạng hôn mê sâu…một gia đình người địa phương chỗ anh và em từng đi du lịch í,họ đã tìm ra anh ấy và đưa anh ấy về nuôi dưỡng.Nếu không thì…..
À,anh đã đưa anh ta về dinh thự nhà anh để tiện việc điều trị…bác sĩ nói anh ta sẽ sớm tỉnh dậy nếu được trị liệu và chăm sóc thường xuyện,đúng cách.Dưới đây là địa chỉ nhà anh: *&*@&#)!#@(#&!@*#&!(@#*&(
Anh không mong gì hơn là được em tha thứ….Anh muốn em được hạnh phúc với Minh – một người tốt hơn anh cả vạn lần. Anh muốn lần tới khi gặp em,trên mỗi em sẽ hiện hữu 1 nụ cười thật tươi,thật hạnh phúc.
Vĩnh biệt Zenny…
——————————–
Nó khóc nấc lên,nước mắt rơi ướt đãm tờ giấy