Polly po-cket
title

Cô là dân chơi hả – Chương 9

Một ngày mới lại bắt đầu….
Nó dậy thật sớm để đón nhận ánh ban mai chiếu qua khe cửa sổ, cười tủm tỉm suốt con đường đến trường, vì hôm nay khác hơn mọi ngày, hôm nay là ngày Minh cất tiếng 0e 0e chào đời.
Nó dạo quanh các con hẻm, khắp cửa hàng quà lưu niệm mà chẳng ưng ý cái gì cả, haizz…chán thật, vậy biết lấy gì tặng cho Minh đây, nó đành đến trường rồi trước rồi bàn tính việc này với Như sau.
_Hôm nay con nhỏ Như này sao đến trễ vậy nè, chờ cả tiếng rồi mà chưa thấy mặt mũi đâu hết trơn._nó uể oải nằm ịch xuống bàn.
_hé lu, đồng chí, hôm nay bận việc nên đến trễ chút đừng ghi tên nghe_Như vỗ vai nói với tên lớp phó như vậy, ai mà dám ghi cơ chứ. (cái này có thể gọi là hâm dọa k0 ta)
_Pà lại đây!_nó nghe được tiếng như thì mắt mở to ra kéo cô lại ghế mình.
_Cái gì vậy con mắm này, mới sáng sớm đã lôi kéo rồi!_Như định nói gì nữa nhưng nhìn mặt nó đang tối sầm, nên tha.
_Tao định nhờ mày tư vấn vài chuyện…_nó còn ngập ngừng khó nói thì Như đã chen vô.
_Về sinh nhật của ông Minh chứ gì? Rành quá mà!_Như nói như thầy bói ấy.
_Hề hề, biết bà có khinh nghiệm lâu năm nên bà giúp tui đi, không biết chọn ra món quà gì luôn._nó xị mặt xuống trong rất đáng thương.
_Chuyện đó thì dễ mà, đưa vào tay Như tiểu thư này thì mọi chuyện sẽ thuận buồm xuôi gió thôi._Như ca bài ca cũ rich.
_Đúng đúng, Như là giỏi nhất, thế ra về mình đi mua quà nhá!_nó ra quyết định.
_Ok!
_Mà hình như hôm nay lớp mình vắng mặt vài người thì phải?_Như thấy trống vắng đâu đó hỏi.
_Bởi vì hôm nay bạn Hoàng nhà ta không có đi học cho nên bạn Như thấy buồn phải không?_nó đi guốc trong Như đây mà.
_Làm gì có chứ! Mà nếu có thì sao, nãy giờ cũng thấy có 1 ai đó toàn nhìn ra cửa lớp lóng ngóng 1 người nào đó đó !_Như bắt bẻ lại.
_Xí, mà hôm nay sao Minh không đến lớp học nhỉ?_nó hỏi như không biết ai trả lời.
_Pà không nhớ hôm nay là sinh nhật ổng sao, tất nhiên ổng phải ở nhà lo tiệc tùng nữa chứ, chắc hôm nay sẽ có nhiều khách quý lắm đây._Như ca thán.
Nó cũng gật gù đồng ý.
_Ý, còn ông Bảo nữa, mấy hôm nay ổng bị gì mà không thấy đi học không biết, không biết hôm nay có dự sinh nhật ông Minh không nữa?_Như lại bắt đầu bàn tán.
Nó không nói gì chỉ im lặng nhìn vào chỗ ngồi của Bảo, mấy hôm nay nó cố gắng tránh mặt anh, gặp ở đâu cũng né tránh không biết anh có thấy nó chưa nhưng nó thật bối rối khi đứng trước mặt anh đấy, khó hiểu quá, nhưng mấy hôm nay anh không đi học nó cũng lo lắng không kém, chả biết anh bị làm sao không, mà không báo cho ai 1 tiếng làm mọi người chạy đôn chạy đáo thế này, hay vì chuyện Bảo thích nó mà anh không thèm nói chuyện với nó nữa và cả sinh nhật Minh, Bảo cũng quên luôn sao, anh chàng này thật khiến người ta đứng ngồi không yên mà.
Rengg…
_Mau lên đi, còn mấy tiếng nữa là tổ chức tiệc rồi đó!_nó hối thúc Như.
_Âý ấy, để nghe điện thoại cái_Như xoay mặt chỗ khác nói chuyện gì đó, rồi xoay sang nó, mặt bi thảm vô cùng_Băng này, 1 hồi bà đi 1 mình đi nghe, Hoàng mới vừa gọi điện cho tui, cậu ấy nói đang chờ tôi ở nhà á, cho nên bây giờ tui phải đi đến đó liền, không thôi.._Như ngập ngừng nhìn nó, y như nó là gì đó mà Như sợ lắm ấy.
_Thấy ghét, thôi đi đi không thôi tình yêu của bà gặp con nào đi ngang hớp hồn thì bà tiêu luôn đấy!_nó tha cho Như, nhưng vẫn muốn chọc cô chơi.
_Làm gì có chứ, thôi tui đi trước à!_Tuy ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng thì mau mau chạy đến bên chàng đây mà.
Nó cũng lắc đầu với đứa bạn cứng đầu cứng cổ này, đúng là trọng sắc khinh bạn mà, số nó khổ quá đi.
Nó vẫn tung tăng như sáo trên vỉa hè, hôm nay nó cho bác tài xế về nhà trước, nó quyết định mua một món quà có ý nghĩa đối với Minh vậy mà con bạn lắm trò của nó đi mất tiêu rồi, giờ nó phải tự giải quyết một mình thôi. Mua gì đây, trong shop lưu niệm đầy các món quà đẹp nhưng nó thấy thích hợp với con gái tụi nó hơn, thật nản quá, khó chọn quá đi.
Nó lựa 1 lúc nhớ lại những gì Như nói vào những lúc đi mua quà cho bạn mình “bà phải xem xét xem họ thường có những thiếu xót gì, những gì họ chưa có, đừng có quá coi trọng về vật chất, cứ cảm nhận những tấm lòng của mình vào món quà đó, nhất định gười đó sẽ trân trọng và rất thích món quà của cho xem” (cái này nghĩ bậy bạ, không biết các bạn có đồng ý không à nha)
_Thế là xong mình mau về nhà rồi chuẩn bị đồ đạt nữa chứ, mau về thôi.
Nó tung tăng trên con đường dài, món quà này tuy không quý giá gì nhưng nó đã tìm hiểu rất kĩ và tin là cậu sẽ thích món quà này cho xem, nó ôm món quà vào lòng rồi cười tươi bước đi, chuẩn bị cho buổi tiệc sinh nhật sắp đến.
Trước căn biệt thự rộng lớn, một cô gái bước ra từ chiếc ô tô đời mới nhất, khuôn mặt trái xoan, nụ cười toát lên vẻ hào nhoáng cho khuôn mặt, ánh mắt diễm lệ như nhìn sâu vào người khác, trên người mặc bộ váy màu hồng nhạt, dây váy choàng qua cổ hình chữ X, ôm xát người cô tạo đường cong quyến rũ một cách rõ rệt, ở cuối váy còn được đính kim tuyến lấp lánh mờ ảo, tôn lên làn da trắng nõn nà trong ánh sáng hoàng hôn.
_Chào ông Thanh Hà, tôi rất vui khi ông đã đến! A chào ông Lương, công việc làm ăn của ông vẫn tốt chứ, à vâng vâng_ Bác Hoàng bận rộn tiếp khách, vì chủ yếu của buổi tiệc này là tạo nên mối quan hệ trên thương trường cho Minh về sao thôi, chứ không bình thường là buổi tiệc sinh nhật như các nhà khác.
Nó đến nãy giờ rồi, mặc cho mọi lời xì sầm to nhỏ, có lẽ là khen ngợi và tò mò nó nhiều hơn, nhưng nó gạt qua chuyện đó, nó đang tìm Minh đây, không biết Minh đang làm gì nữa, không biết cậu ấy ăn mặc thế nào ta, chắc đẹp trai lắm, hí hí.
_Hôm nay em đẹp lắm!_nó nghe có tiếng nói sao lưng mình, chẳng lẽ là Minh sao, nó xoay lại miệng vẫn nụ cười rực rỡ, nhưng chắc nó nhầm to, người nói nó không ai khác mà chính là Nam, người mà nó cực kì ghét.
_Anh đến đây làm gì?_nó nói mà không thèm nhìn mặt Nam.
_Ồ, đích thân bác Hoàng mời anh đến đây dự tiệc đấy, không lẽ một tiểu thư như em mà lại đuổi khách của bác ấy về sao, nếu bác ấy mà biết thì em sẽ mất lòng tin cậy của cha chồng đấy, hì hì_Nam dùng giọng nói êm ái, thánh thiện nhưng những ngữ âm sao mà nghe thâm độc quá thế này.
_Hừ!_nó cũng không muốn đôi co với hắn ta làm gì, chỉ tốn thời gian thôi, nó đành nhin nhục mà bức đi trước, để Nam quê một cục, nghiến răng, tay bóp thành đấm kêu rắc rắc.
Lòng vòng một lúc cũng thấm mệt, công nhận vườn nhà Minh cũng không phải loại nhỏ, có thể lớn hơn vườn nhà nó nữa chứ không ít hơn đâu, đi nãy giờ chẳng thấy Minh đâu mà còn mệt lả người ra ấy chứ. Ở đây chẳng có ai cả, lại không có đèn sáng nữa chứ, chỉ lờ mờ kiếm đường vô cũng khó nữa là, Haizzz…
Đang than thở thì ai đó đập tay vào lưng nó, làm nó la chói lói:
_AAAAAAAAAAA…ỨM…ỨM!_kết quả của nó là đã bị người đó bịt mất cái miệng và mắt mất rồi, mà bịt bằng cái gì thì nó còn chưa biết rõ, khoảng 3 phút sao, mắt và môi nó mới được giải phóng hoàn toàn.
_Công nhận tần suất của Hân kinh thật đấy, mình mới có khều nhẹ thôi hà, mà Hân đã la làn rồi, hay là Hân…sợ ma hả?_Minh gian gian hỏi nó.
_Tại ai mà tui sợ chứ, người ta chạy đôn chạy đáo kiếm Minh nãy giờ mà Minh chạy đi đâu vậy hả! Còn hù tui nữa chứ._nó sợ quá nên đâm ra bực luôn nà.
_Cho Minh xin lỗi, Minh chạy vào phòng để chuẩn bị bữa tiệc cho các bạn mà! Chạy ra thì nghe Hân đã đi lại đây nên Minh chỉ muốn cho Hân bất ngờ thôi mà_Minh phụng mặt xuống đất tỏ vẻ biết lỗi.
_Tha cho Minh đó,nhưng vừa nãy Minh lấy cái gì bịch miệng và mắt mình vậy hả?_nó nhớ ra đều cần hỏi nên tạm thời tha cho anh chàng.
_Ờ, thì mình dùng tay chớ dùng gì nữa!_Minh tránh né ánh mắt nó, bối rối nói.
_Tay sao, vậy một bàn tay đã ôm lấy mình, một bàn tay còn lại thì bịch mắt mình, thêm một bàn tay nữa mọc ra để che miệng mình lại, thì ra Minh có đến 3 cánh tay lận hả?_nó kể chi tiết làm cậu hết đường chối.
_Thật ra thì…ờ thì.._Minh đang ấp úng thì bắt gặp ánh mắt viên đạn của nó, biết tránh không được nạn kiếp này anh đành liều_Hân muốn biết thì Minh làm lại cho Hân coi.
Nó không biết hôm nay nó bị cái gì luôn, tự nhiên lại nghe lời Minh găm gấp mới ghê chứ, nó cũng chuẩn bị nhắm mắt lại rồi hơi hơi hí mắt lên xem thật ra là chuyện gì thì thấy Minh đến gần nó và 1 tay che mắt nó, nhưng còn để hở khe tay để nó thấy rõ anh, tay còn lại thì kéo nó xát vào anh, bây giờ, nó đã biết nguyên nhân vụ miệng nó bị sinh vật lạ nào bịch lại rồi, môi nó ướt ướt, cảm giác có gì đó mềm mềm đang lí lắc trên đôi môi mình, thỏa sức mà cắn mút, tuy chưa đủ nhưng Minh đành buông lỏng nó ra, cười híp mắt và dọt…
Nó ngơ ngẩn 1 lúc thì mới tỉnh ra mình vừa bị Minh chiếm tiện nghi, mặt nó hồng lên, mắt đỏ ngầu, vung tay đuổi theo Minh, miệng thì luyên thuyên câu :
“Đứng lại, ngày tận thế của cậu đến rồi”.
15’ phút sau:
Nó gát chuyện Minh với nó sang 1 bên, làm chuyện công trước đã, nhưng lâu lâu lại liếc sang cậu 1 cái, làm cậu rùng mình mấy cái, sợ sệt cười gượng với nó, nhưng nó thì mặc kệ, nó đang thổi bong bóng, bên trong đựng đầy kim tuyến, lắc lắc kêu sột sột thật vui tai.
Cuối cùng cũng xong, căn phòng bày trí có thể gọi là hoàn tất hơn 94%, chỉ thiếu việc người đến và tặng quà thôi, hihi
_W0W……._không ai khác đó là chị Như đấy ạ, lúc nào miệng cũng tía lia.
_Đẹp không, tự mình và Minh trang trí đó!_nó khoe công sức của mình.
_Bà có khiếu thẩm mĩ ghê, cái phòng trống rỗng mà bà cũng làm cho nó nổi bật như vậy được! HAY!_Hoàng cũng lên tiếng khen ngợi.
_Bây giờ tôi xin tuyên bố, tiệc sinh nhật bạn Hoàng Gia Minh chính thức bắt đầu._Nó dõng dạt nói.
_Tiếp theo là đến phần tặng quà nhé!_Nó nháy mắt với mọi người và ở trên tay Hoàng và Tuấn Anh mỗi người cầm chai sịch tuyết sịch lên láng, trên không trung, nhưng tiếc thay lại bay nhiều nhất là trên đầu Như, may mà cô nàng không biết, nếu biết được thì 2 cậu nh0k này toi rồi.
Đầu tiên là nó, trên tay chìa ra 1 hộp quà nhỏ, nhẹ nhưng có ý nghĩa gì đó, rồi nghe được tiếng của Như và Hoàng.
“Hôn đi, hôn đi, hôn đi”
Nó thì không thành vấn đề rồi mà sao thấy ở đông người như vậy chẳng biết có ngượng ngùng gì không mà nó cứ ngập ngừng, làm Minh đứng ra che chắn, nó thấy mình yếu đuối quá, lại để Minh đứng trước nó thế này, nó đành chủ động trước xoay Minh lại và trao cho anh một nụ hôn đột ngột làm mắt Minh không thể nào nhắm lại nhanh chóng được, cứ trừng trừng nhìn nó, hôn một lúc rồi nó buông Minh ra, phùng má lên để mọi người không biết nó đang đỏ mặt đấy mà, Minh biết thế nên chỉ tủm tỉm cười, không ngờ Hân lại dễ thương đến thế.
Thấy tình hình như thế thì chả giống cái tiệc sinh nhật chút nào, Như đứng ra tặng quà để gở rối cho nó, thật sự cảm kít con bạn này quá đi, tiếp đến là Hoàng rồi đến Thiên Băng, Tuấn Anh rồi đến những thằng đàn em của Minh mà anh rất tinh tưởng.
_Mọi người ngồi vào tiệc đi nào, mau mau, nhanh chân thì còn chậm chân cũng còn một đóng luôn!_Hoàng vỗ tay hào hứng la lớn làm cho không khí tràn ngập tiếng cười.
_Có lẽ tôi đến muộn thì phải_tiếng nói ai đó vang lên ở cửa vào làm ngừng mọi hoạt động của mọi người lại ngay.
_A, Bảo tới rồi hả? Mau vào đi, tiệc chỉ mới bắt đầu thôi hà!_Như chạy lại cười nói.
Anh bước vào trong, tay đưa món quà cho Minh, miệng dãn ra tạo thành nụ cười đẹp ngất ngây, nhìn vào thằng bạn chí cốt của mik:
_Tao đến muộn, chúc mừng sinh nhật ku!_Bảo vỗ vai Minh, giọng khàn khàn, chắc bị viêm họng gì đó.
_Cám ơn mày, tao rất vui khi mày đến đó!_Minh cũng thấy ấm áp thêm khi thằng bạn mình chờ đợi đã đến, anh ôm lấy Bảo hay thằng đàn ông ôm nhau vỗ vỗ lưng nhau làm ai nấy đều đơ ra, chỉ có nó là biết sự thật, nó vui hơn ai hết, vậy là mọi khúc mắc trong lòng nó đã được giải quyết.
Xong xuôi đến phần thổi nếm và phần cắt bánh kem 3 tầng được sản xuất từ Mĩ chính hãng, những thứ trên bàn này chắc cũng không phải là chuyện lạ đối với những con ông cháu cha này, tụi nó ném kem vào không trung, đứa nào mà còn hứng mặt lên tìm tòi gì đó thì dính đòn, hết vụ ném thì chuyển sang vụ trét bánh, đứa nào gần nó và Minh nhất thì tiêu họ thôi vì nó đã chuẩn 1đống kem trên tay rồi, thay phiên nhau mà trét tới tấp, h trên mặt Hoàng đã in nguyên miếng bánh kem luôn vì không chạy kịp, đứng chắn đường không cho Như chạy và bị nó cho 1 vố vô quần áo mới mua, tức quá cô thêm nguyên cái bánh kem vô đầu Hoàng cho hợp với cái mặt, hehe, còn Thiên Băng đang núp núp ở dưới bàn thì cũng bị nó hù hù chạy ra và bị ịnh nguyên dĩa bánh lên đầu làm cô nàng mếu máo, la hét rượt theo, Minh thì đang rượt theo Tuấn Anh vì thằng nh0k này nãy giờ cứ im re chả thấy đá động gì bánh kem thế là anh đành giúp đỡ tận tình ăn trọn gói dĩa bánh, Minh đang đứng chống nạnh cười ha hả thì bị Bảo ném nguyên cục bánh kem vô miệng, rồi rượt nhau té lăng quay ra.
Kết quả là cả bọn ai nấy đều te tua, căn phòng y như 1 bãi chiến trường.
_Món quà của Hân mình cất thật kĩ rồi_Minh cất giọng nói khi thấy nó đang loay hoay kiếm gì đó.
Nó chỉ gật gù hiểu chuyện vì Minh hiểu nó thật, hihi.
Mọi người đang chuẩn bị đi về thì ở cửa có 1 người giúp việc đưa cho Minh một món quà, món quà có vẻ nặng nha, anh hỏi ai thì cô giúp việc chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, thôi thì đem vô luôn hỏi cái cô này mắc công quá.
Minh định đem món quà này đi cất thì không biết vô tình hay cố ý, Tuấn Anh tỏ vẻ hào hứng lên tiếng:
_Hay anh Minh mở quà mọi người ra đi ha!
_Cũng được!_Minh cũng không từ chối làm gì.
Đầu tiên là món quà màu xanh dương in hình hoa văn điềm đạm, trong đó là chiếc máy nghe nhạc loại tốt của nhãn hàng Cowon, cái này là của Hoàng nhé, tiếp đến là món quà màu đỏ chói lọi từ nãy đến giờ, khi Minh cầm món quà đó lên là Như đã réo lên vì đó chính là món quà của cô, lột đi vỏ ngoài bên trong là chiếc máy ảnh kĩ thuật số Canon mới ra lò hồi hôm qua nhé, món quà của Bảo được bao bọc bằng xọc đỏ đen trong rất quý phái, nhưng tò mò là bên trong kìa vì nó quá nhẹ, chả biết là cái gì luôn, nhìn đi nhìn lại nó giống cái gối hơn à, chứ còn gì nữa nó là 1 cái gối chuyên luôn máy nghe nhạc, khi ngủ ta có thể nằm lên nó và chỉnh nhạc một cách nhanh gọn thật tiện lợi quá còn gì. Tiếp theo là mở những món quà khác, bên trong toàn đồ có giá trị thôi vì đa số nhưng người ở đây toàn là gia đình quyền quý mà (thấy mà ham, hic hic), nhưng hình như còn thiếu thiếu cái gì đó ấy, Hoàng nhớ ra và hét lên:
_Chưa mở quà của Hân mà!_cậu ta đứng lên hô toáng.
_Ờ ha._mọi người tìm kiếm khắp nơi tưởng món quà có chân và chạy đi đâu mất rồi.
_Mọi người đừng tìm nữa nó đang ở đây mà_Minh nói rồi giơ tay mình lên, đúng là nó đang trong tay Minh thật, phải nói là nó đang bám díu lấy tay anh thì đúng hơn.
_Đồng hồ sao???_họ cũng không để ý chiếc đồng hồ đó được đeo trên tay Minh từ lúc nào, chiếc đồng hồ bạc lấp lánh dưới ánh đèn mờ, nhưng nó tạo nên nét lịch lãm và sang trọng cho Minh, nhìn anh giờ đúng chất 1 công tử của thế giới thượng lưu.
_Ờ, tại mình thấy Minh thường đến trễ và có vẻ như chưa có đồng hồ nữa và…_câu này nó nghĩ nên nói riêng với Minh thì hơn, nhưng ánh mắt của tụi bạn kìa, đang nghi ngờ nó đây mà, nó chối_và và thời gian thì rất quý, các bạn thấy đó, hờ hờ._giờ nó y như kẻ ngốc ấy.
_Các bạn đừng có bắt nạt Hân của tôi thế chứ!_Minh đứng chắn trước mặt nó, che chở.
_OOOOhhhhhh!_cả bọn ồ lên 1 tiếng lớn.
_Chưa gì đã bênh thấy ớn hông, tụi tui chưa có đụng tới cục vàng của Minh à nha! Hihihi_Như lí lắc chọc 2 đứa và nhấn mạnh 2 từ cục vàng.
_Mấy cái đứa này_nó nhón nhón ra giữa bàn để quýnh được Như, nhưng cô đâu có đứng im để nó đánh chứ, né qua trái né qua phải, lêu lêu chưa trúng nha.
Minh thì mở hộp quà cuối cùng hộp quà không biết tên tuổi, màu hồng nhạt in hình mấy ngôi sao tuyết, rất giản dị bên trong là 1 chai rượu vang đỏ từ Pháp trông rất hiếm và ngon, bên trong còn có tấm thiệp ghi là chị Thanh gửi em trai. Mọi người gật đầu như đã hiểu chủ nhân người gửi là ai. Chỉ có Minh là thắc mắc 1 nổi, chị Thanh gửi quà cho mình hồi sáng rồi mà, chị ấy nói hôm nay không đến dự sinh nhật được nên gửi quà cho mình trước, sao giờ lại lòi ra món quà này nữa,….thôi, chắc chị ấy muốn tặng thêm cho mình ấy mà, chị Thanh tốt thật.
_Hay chúng ta uống chay rượu vang đó đi nhé!_không biết vô tình hay cố ý Tuấn Anh mở lời, làm Tuyết Băng thấy xấu hổ chọt chọt tay cậu.
_Cũng được, bạn bè mà làm gì phải khép nép vậy Tuyết Băng, chúng mình cùng cụn ly nào, Zooo!_ai nấy nâng ly cụn vào nhau kêu cốp cốp thật vui tai.
10’ chai rượu vang đã được xử lý 1 cách triệt để, nãy giờ ai nấy đều vui cười chỉ có Bảo là chăm chú nhìn Tuấn Anh nhất, hôm nay Bảo thấy thằng nh0k này có gì đó kì quái, lắm la lắm lét như ăn trộm, còn ly rượu thì nãy giờ uống chưa xong, không biết có ý đồ gì đây.
Cả bọn ăn uống no nê thì ai cũng về nhà nấy, bây giờ buổi tiệc cũng đã tàn từ lúc nào rồi vì bây giờ là 10h 30’, nó được Minh đưa về, Hoàng được Như đèo về vì anh chàng này ăn no thì lăn ra ngủ phải làm Bảo, T.Anh, Minh khiêng lên xe lun ấy, Tuấn Anh cũng chở chị mình về, còn Bảo thì đang nghi vấn nên cũng chạy theo sau Tuấn Anh, điều tra làm rõ sự thật.
Trên đường về nhà, nó và Minh đang lang thang trên vỉa hè vì hôm nay là ngày vui của Minh nên nó quyết định ở bên cậu thêm nữa, cho tình thương mến thương ấy mà, tụi nó đi như bong bóng ấy chả thấy tiếng động gì, chả thấy nói tiếng nào với nhau, làm không khí cũng căng thẳng theo.
_Hồi nãy nghe Hân nói về món quà Hân tặng mình chắc còn lý do riêng mà phải không?_Minh mở lời trước.
_Mình nghĩ nếu như đồng hồ bình thường đối với cậu thì cũng không quan trọng lắm, nhưng…_nó ngập ngừng rồi nói tiếp mặt cúi gầm xuống đất_nhưng nó là thành quả của sự quan tâm mà mình đối với cậu đấy, nó tượng trưng cho mình khi không có mình bên cạnh cậu, vì thế cậu phải giữ gìn cẩn thận đấy, không được trầy xước hay làm mất đó nghe chưa, nếu làm mất nó thì cậu sẽ mất luôn mình đấy.
Minh kéo người nó xoay sang cậu, 4 mắt nhìn nhau (trào máu họng) đắm đuối, cậu cuối xuống gần mặt nó, không biết là chủ động hay sao mà nó nhắm mắt lại trước, khoảng 2 giây chả thấy cái gì ở bên môi nó cả, nó hé hé mắt lên, Minh đang nhìn nó chăm chú, làm nó ngượng chin mặt, cậu cú lên trán nó 1 cái cốc rõ đau.
_Ây da, đau lắm đó cậu biết không hả?_nó trách Minh.
_Mình làm thế vì cậu ngốc quá, nếu nói trước như thế thì có được hơn không, làm mình cứ tưởng cậu không hề quan tâm mình, bỏ mặc mình, nhớ cậu chết đi được!_Minh nói mà tay thì cứ xoa xoa đầu nó, rồi ôm nó chặt cứng làm nó suýt tắt thở luôn.
Nó không ngờ mới 2 ngày không gặp mà nhớ muốn chết luôn đấy, nghe câu này thật phê nhe, hehe.
_Mà hồi nãy cậu nói ai là Hân của cậu hả?_nó nhớ lại chuyện vừa nãy thì lại hung hăn trợn mắt phồng má trông rất đáng yêu.
_Thì từ từ cũng là của mình thôi, nói trước thì có sao nào!_Minh thích chọc nó như thế, còn lấy tay véo má nó làm nó la hét nữa chứ.
_Không bao giờ nha! Thấy ghét hà!_nó chạy lạy quýnh Minh, 2 đứa cứ chí chóe chọc nhau.
_Đồ heo đất.
_lêu lêu heo ủn ỉn.
_heo ủn ỉn có giá hơn heo đất nha, hehe
_xì, ủn ỉn quá tới chạy lại quýnh người ta 1 cái cũng không được lun kìa, quê….
_đồ heo đất, cậu đứng lại cho tui mau….
Hai đứa cứ thế mà chạy lòng vòng mà không để ý bọn côn đồ đứng phía sau nãy giờ.
_Thôi cái trò cãi yêu của tụi bây đi_một người từ phía sau bước tới, làm bọn kia dẹt ra hai bên và cuối đầu chào.
_Anh đến đây làm gì?_Minh cáu gắt với Nam.
Đúng thưa quý vị, cái người đang đứng trước mặt nó và Minh bây giờ, chính xác là Nam, nhưng khác một chỗ là anh ta đeo mắt kính đen, áo vest đen, giày đen nói chung anh ta y chan xã hội đen thứ thiệt chứ không như cái xác thiên thần mà anh ta tạo ra ở trường.
_Hừ, bắt cô ấy!_Nam ra lệnh cho đàn em lại gần bắt lấy nó, nhưng nó đâu có dễ ăn như vậy chứ, nó đá cho 2 thằng bước tới 2 phát vào mặt, khổ quá, hôm nay mặt váy nên hơi nhẹ tay (nhẹ mà mới đá có cái đã nằm sảy lai rồi kìa).
_Lên!_Nam lại tiếp tục cho người đánh nó, nhưng 1 nhóm khác chừng 6 người thì đi qua đánh Minh.
Nó và Minh đánh một lúc cũng thấm mệt, nhưng sao bọn bên kia ngày một đông, thế mới đau chứ, chặc chặc, sao chóng mặt quá vầy nè, có ai cho tôi biết gì không vậy_nó lạng chạng suýt té, may ra có Minh nắm lại, không chỉ nó mà cả Minh cũng thấy có gì đó lạ lắm, đầu óc bắt đầu cháng váng, nhưng cũng cố gắng đánh tiếp.
Minh nhảy ra đánh trước che chắn cho nó, nhưng nhiều người quá, khoảng chừng 7 8 đứa gì đó, nhưng a còn nhìn không rõ nữa nói chi là đánh, kết quả là anh khụy xuống đất và bọn kia thừa dịp đánh anh tới tấp, không thương tiếc, máu từ khóe miệng anh cũng chảy ra.
Nó hốt hoảng chạy lại bên anh nhưng tay nó đã được 3 đứa khác khóa lại rồi, bây giờ tay chân bủn rủn, chẳng đánh nổi nữa, chỉ còn cái miệng la hét và nước mắt trực trào ra ( Bạn đang đọc truyện tại wapsite giải trí đa phương tiện www.yeualo.net . Chúc bạn online vui vẻ ! ).
_Các người dừng lại đi, dừng lại đi mà, tôi xin các người..hức..hức mà…Minh…Minh ơi..hức…dừng..lại đi…hức..mà…hức…_nó dần chìm trong bóng tối, nó biết mình vừa bị ai đó chụp thuốc mê, nhưng miệng thì không ngừng kêu gào bọn họ ngừng lại, không thì Minh chết mất hic hic.