Disneyland 1972 Love the old s
title

Cool boy và Đầu Gấu – Chương 12

Nỗi lòng

Kì Dương nhẹ nhàng bước vào khu vườn sau căn villa-một nơi trồng rất nhiều hoa hồng đỏ.
Nơi ấy,có một người phụ nữ xinh đẹp,tuổi tầm 47,đang vô tư ngồi trên chiếc xích đu màu trắng đặt ở giữa khu vườn,chân thì đung đưa theo nhịp quay của xích đu.
Cô ấy có nước da trắng mịn,khuôn mặt đẹp,nhưng ngây dại.Hai mắt trống rỗng mơ màng nhìn về nơi nào đó xa xăm,trên tay ôm con búp bê bằng vải.
Kì Dương chua xót nhìn cô ta,hắn chậm rãi bước đến gần và gọi khẽ một tiếng :
-Mẹ!
Lúc này Hồng Nhung-tức mẹ của Kì Dương mới quay đầu sang nhìn hắn.A,thì ra đây là đứa con gái của Hồng Nhung,vui quá đi,nó đã trở về gặp mẹ của nó rồi.
Hồng Nhung bật cười ngây ngô,sau đó phóng xuống chiếc xích đu đang đưa dở để chạy về phía Kì Dương.Cô ta kêu to,giọng nói rất mừng rỡ:
-Kì Duyên!Con gái của mẹ về rồi đó à?
Hắn cười buồn,nhẹ gật đầu:
-Vâng.Con về rồi!
-Hôm nay con đi học có vui không?Có nghe lời cô giáo không?Con có ngoan không vậy hả?-Hồng Nhung hỏi liên tục,vứt luôn con búp bê sang chỗ khác.
-Vui lắm mẹ!Cô giáo khen con ngoan,và cho con kẹo nữa!Con mang về cho mẹ nè!
Hắn vừa nói vừa đặt vào lòng bàn tay mẹ của hắn vài thanh socola,thoang thoảng đáp lại.
Gió lay từng chiếc lá rụng,chiều thêm úa buồn,mẹ Kì Dương luôn nghĩ rằng mỗi lần hắn về nhà là hắn vừa đi học về.Và lúc nào cũng hỏi những câu hỏi ngây ngốc như vậy.
Hồng Nhung cười tít mắt,bóc vỏ một thanh socola và cho vào miệng nhai ngon lành.Cô ấy đưa tay xoa xoa đầu KìDương:
-Oa,con gái!Con thật là giỏi đó!Mẹ tự hào về con lắm.
Nói tới đây,Hồng Nhung kéo tay hắn lại chiếc xích đu,lấy ra cây lược và chậm rãi chải lên mái tóc dài miên man của hắn.
-Con gái là phải để tóc dài,nhìn vậy mới ra dáng thiếu nữ,con có biết không Kì Duyên?
-B…bi…biết ạ!
Kì Dương đáp lại,cổ họng hắn có cái gì đó nghèn nghẹn,nói không thành lời.Suốt những năm qua,trong ánh nhìn vô hồn của mẹ,hắn chỉ là cô chị đã mất mang theo cái tên Triệu Kì Duyên mà thôi.Hắn chưa bao giờ,chưa hề được mẹ nhìn nhận là một thằng con trai thật sự,đối với mẹ,hắn mãi mãi là đứa con gái bé bỏng 12 tuổi,mãi mãi là như vậy….
Tất cả, cũng chỉ là dối trá!
Gạt người gạt mình,hắn phải sống như vậy cho tới khi nào?
Sau cái chết của Kì Duyên,Hồng Nhung đã trở nên như vậy.Tâm trí bấn loạn,nữa tỉnh nữa mê và cách cư xử thì y như là một đứa trẻ.
Việc Kì Duyên ra đi vào năm 12 tuổi,đối với Hồng Nhung,đó là một cú sốc thật đau đớn và nghiệt ngã.Cô ấy đã bị chấn thương nặng nề về mặt tinh thần,suốt ngày cứ ôm con búp bê vải của Kì Duyên cho đến khi thấy mặt Kì Dương trở về nhà gặp mẹ.
Đau thật đau.Tâm hồn nhiều hơn thể xác….
Đã rất nhiều lần,Kì Dương tự hỏi,tại sao hắn lại phải lâm vào tình cảnh này,tại sao hắn lại phải làm giống con gái và ngụy trang bằng một cái lí do có tên gọi là sở thích?Tại sao hắn lại phải âm thầm cam chịu suốt bao năm nay để rồi bị người đời gán cho cái danh là bán nam bán nữ?
Hàng trăm câu hỏi tại sao dành cho hắn.
Tại sao?
Tại sao?
Một đợt gió buồn lại ào qua,trời dần nhạt nắng.Vài tia nắng cuối ngày vẫn còn lấp lánh giữa ánh trời chiều như chưa muốn tan biến đi….
-Kì Duyên ơi!-Hồng Nhung đưa tay luồn vào mái tóc dài của hắn,giọng ảo não.
Tiếng gọi của Hồng Nhung đã cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn,hắn quay qua nhìn cô ấy và hỏi lại:
-Sao ạ?
-Kì Dương đó!Kì Dương đi chơi mãi vẫn chưa thấy về!Nó cứ như vậy thì sẽ rất đói bụng đó!
-Mẹ đừng có lo!Nó sống với dì ba mà,nó ngoan lắm,giờ này nó đã ăn cơm rồi!-Kì Dương đưa tay áp vào mặt Hồng Nhung,nhẹ giọng đáp.
-Thì ra là vậy!-Cô ta bật cười,vô vỗ vào trán mình mấy cái như vẻ trách móc bản thân đãng trí-Thế mà mẹ quên mất….
Kì Dương cười cười,không nói gì nữa hết.Hắn thấy trước mắt đang hiện ra khoảng thời gian của năm năm trước…..