Polaroid
title

Cool boy và Đầu Gấu – Chương 19

Sau cuộc chiến

Phòng 215
Phòng VIP.Phòng có Very Important Person.
Hội đủ 3 con người rất VIP.
Con trai cưng của mafia,cậu chủ thừa kế tập đoàn đá quý Diamond Sunday,con gái rượu của giám đốc New Fashion.
Cả 3 đều nằm trong một căn phòng,3 giường riêng biệt.
Yêu cầu kì quặc này là của người nhà Vũ Khánh và cả Kì Dương.
Phần vai bị thương của Anh Nghi đã được khâu chỉ tươm tất,nó phải nằm nghiêng mình một bên,tránh cho vết thương bị động.
Hắn-băng bó ở cánh tay-bị trật khớp khá là nghiêm trọng,suýt chút nữa sẽ dẫn đến gãy xương.Đôi môi đỏ mọng của hắn ngày nào giờ đây có màu tím tím đen đen,phải thoa thuốc để tránh vết rách ở khóe miệng nhiễm trùng.Một bên mặt bị sưng lên,trông hắn hiện tại cứ như là…yêu quái!Mất hết vẻ đẹp cool boy thường ngày.
Cậu ta-Phải đi gắp miễn.Vài ba mảnh vỡ của thủy tinh ghim vào người,phần lưng bị xây xát không nhẹ,nguy kịch hơn nữa là vùng chấn thủy của cậu ta đã bị tổn thương.
Cả nó và hắn lẫn Kì Dương,ai nấy cũng ê ẩm,tàn tạ và đang nằm đấy để cái đau nhức thấm dần vào cơ thể.Hậu quả của cuộc ẩu đả điên cuồng là thế này sao trời??? Cái giá hơi bị đắt.
Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại,thấy cũng thật tức cười.Tình hình là bị 36 tên côn đồ truy đuổi lộn xộn,chỉ có nó là bị đâm một nhát dao,còn hai tên kia thì hoàn toàn lành lặn.Đã yên phận rồi,không có chịu,lôi chuyện ra cự cãi và kết cục dẫn đến một cuộc xung đột sắc tộc vô cùng hoành tráng và dư âm sau cuộc chiến là phải dẫn xác vào nhà thương tịnh dưỡng.
Thật là tức cười đến chết mà!
A hahaha!!!
Anh Nghi từ từ trở mình,nặng nhọc ngồi dậy.Nó không biết mình đã ngủ bao lâu rồi,và lúc nó thức giấc là 5 giờ sáng.Căn bản vì vết dao kia hành nó nhức nhối da thịt,và nó không thể nào ngủ tiếp được nữa.
Đầu óc thì nữa tỉnh nữa mê,đêm qua hình như nó bị sốt thì phải,cái khăn vẫn còn nguyên trên trán nè.
-Ai da!-Nó nhăn mặt,kêu đau một tiếng.Gì mà cứ ong ong trong đầu như tiếng động cơ máy bay vậy trời!Anh Nghi chậm chạp quay đầu ra sau nhìn.
Ôi chúa ơi!!!
Cái quái gì sao bị khâu chỉ tùm lum hết !Giống y chang cái dây kéo may đồ.Không lẽ bị nặng như thế á??Anh Nghi đổ mồ hôi lạnh,khẽ liếc mắt sang hai chiếc giường cạnh bên song song với giường nó.
Hơ hơ….
Có phải không đó?!
Nhốt….nhốt mình chung với hai con người ngoài hành tinh…..
Một con tóc dài.
Một con tóc ngắn…
Hai con này hai vợ chồng chắc luôn…!
Nhất là cặp mắt nâu nâu đen đen tím bầm như con gấu trúc,thật là thấy ghê quá đi!!!!
(AAAAAAAA)-Gào thét nội tâm.
Khủng khiếp!
Vô cùng khủng khiếp!
Sau 30 giây nghĩ ngợi lung tung,nó ngồi đó hồi lâu….
Vũ Khánh và Kì Dương,sau hai người bọn họ lại thành như vậy chứ?Anh Nghi nhớ là,họ đâu có bị đánh đập hay chặt chém gì đâu nhưng sao nhan sắc đẹp đẽ lại xuống cấp một cách nghiêm trọng thế này.
Bộ điên rồi chắc???!
Nó liếc nhìn xuống dưới đất.Ba nó đang nằm ngủ say sưa cùng với ông quản lí của Kì Dương và ông quản gia của Vũ Khánh.
Làm gì mà nằm xấp hàng xấp lớp y chang cá mòi đóng hộp,tự dưng nguyên một đám kéo nhau vào bệnh viện hết trơn….Thật kì quặc mà!
Nó mím môi,chậm chạp bước chân xuống giường,đi về hướng toilet.
Sau 5 phút…
Anh Nghi quay trở ra,vẫn cái bộ dạng tàn tạ thê thảm lúc nãy,thần sắc không khá hơn được một tí nào.Nó mệt nhọc lê từng bước đến cái túi xách để ở chân giường,lục cây bàn chải và kem đánh răng để đánh bay mấy con vi khuẩn đang đeo bám ”mặt tiền” của nó.
Róc rách
Róc rách
Tiếng nước xả đều đều trong toilet làm hắn bừng tỉnh giấc.Vũ Khánh he hé con ngươi,quan sát mọi vật trong phòng bằng ánh nhìn mờ mờ ảo ảo.Hắn nặng nề ngồi dậy,đưa tay ôm đầu rên khẽ một tiếng.
-Đau thật!
Rồi hắn ngồi đó,lờ mờ nhớ đến chuyện tối qua.Hình như hắn đã đánh nhau với kẻ nào thì phải…
Đánh nhau…
Đánh nhau…
Bingo!Hắn đã choảng một trận tơi bời hoa lá với con đàn bà khốn kiếp ấy!!!
-Ai da!
-Vũ Khánh kêu đau lần thứ hai.Hắn cảm nhận được đốt xương thanh cao của hắn đang biểu tình âm ỉ.Cứ nhức nhối một cách kì dị,lại có mùi thuốc thoang thoảng rất khó chịu nữa chứ! Tay thì quấn mớ băng trắng nhìn khá là hài hước.
Thôi rồi!Không thể phủ nhận được,hắn đã bị trật tay,nhưng cũng mừng là còn chưa gãy.
Vũ Khánh ngồi dựa tường,liếc mắt sang chiếc giường bên cạnh.
Ôi chúa ơi!
Một chút nữa,một chút nữa thôi nếu hắn không kìm lại được thì có lẽ hắn đã la làng lên rồi!!!
Yêu….yêu quái!
Mái tóc xõa bù xù,thân hình bầm dập như trái chuối chín,con yêu quái đó nằm ngay đơ trên giường,hai mắt nâu nâu đen đen y như con gấu trúc…
Không ai khác đó chính là tên bán nam bán nữa kia!Vũ Khánh trợn mắt lên nhìn Kì Dương,thở dốc.
Thật là thấy ghê mà!
Vậy còn,Anh Nghi đâu?
Đúng rồi!
Anh Nghi đâu?
Ánh mắt sắc bén của Vũ Khánh bất chợt lóe lên một tia hoảng loạn.Vợ hắn đâu?
Hắn phóng xuống giường ngay lập tức….
Róc rách
Róc rách
Tiếng…tiếng nước chảy?
Vũ Khánh không nói không rằng,tiến về phía toilet….cùng lúc đó,Anh Nghi bước ra ngoài,và,cả hai chạm mặt nhau…
Hắn cười ôn nhu nhìn nó.
Anh Nghi khựng lại,lùi lùi về sau mấy bước.Sắc mặt vốn đã nhợt nhạt đến giờ còn khủng khiếp hơn.
Người….người ngoài hành tinh!!!