Ring ring
title

Cú đấm của một đứa con gái – Chương 50

Em thề! Em sẽ học giỏi!

Sáng hôm sau đến trường , bị cái Cheer ba hoa với thằng Ben , thế là Yan lại đành phải khai hết câu chuyện ra với hội thằng Ben và cái Mita . Nhìn hắn kể trong tâm trạng buồn vật vã , chán nản không thể nói lên lời mà Cheer chỉ biết ôm bụng cười sằng sặc . Đúng là Yan ngố thì vẫn hoàn Yan ngố !
………..
Hết bốn tiết đầu ngày hôm đó , mọi chuyện đều diễn ra êm xuôi , cho đến khi thầy Vật Lý đột ngột xuất hiện vào tiết cuối , trên tay cầm theo tờ đề cương dày cộp, gửi tặng lớp trưởng bảo phát cho mỗi đứa một tờ về nhà và “nghiền” cho bằng hết. Cheer đau lòng lại mài dao xoèn xoẹt !
Đắng họng hơn nữa là lúc thầy giáo hùng hồn tuyên bố tin giáng trời :” Cả lớp lôi giấy ra làm bài kiểm tra một tiết ! Cất hết sách giáo khoa và vở ghi lên trên đây ! Tôi thu, cuối giờ giả “ … Cả lớp lại ôm đầu kêu gào lên ầm ĩ … nhưng vẫn không sao chống lại được lệnh thầy. Từng quyển sách ra đi trong tiếc nuối, ngay cả bà lớp trước là người đi thu cũng ứa nước mắt vì chả mong chuyện này tí nào. Đã thế thầy lại còn chia đến 3,4 cái đề cho cả lớp nữa … Phen này cả lũ chết chắc !
Sau 15 phút đầu lớp chìm trong biển lặng , thầy giáo ngồi uy nghiêm trên bục giảng, bốn mắt liên tục quét như tia la-de xuống phía dưới , cả lũ ngồi im phăng phắc không dám ngọ nguậy…
Đột nhiên , thầy đứng dậy! Có một vài cặp mắt lén lút hết nhìn xuống lại đảo lên đột nhiên hấp háy … Thầy cười khẩy, nhưng vẫn bình tĩnh đi ra …
Thấy bóng thầy dần đã khuất xa, lũ học sinh đột ngột lôi hết điện thoại, tài liệu lên bàn , hí hoáy ghi chép trong chớp nhoáng!
Đứa không có thì giành giật đứa có, đâm ra lại thành cãi nhau. Thằng nào thông minh, biết làm bài mà dám im ỉm thì sẽ bị chúng nó chọc bút bi vào lưng cho thối phổi!
Cả lớp đang râm ran, tiếng chân loạt xoạt ngoài hành lang đột nhiên quay trở lại …
Lớp trưởng mạnh miệng thông báo :” Thầy về ! Thầy về “…
Sách vở trên mặt bàn đột ngột biến mất, chỉ trong phút chốc tất cả lại trở về trạng thái im phăng phắc, đứa nào đứa nấy cũng ngồi thẳng lưng, đông cứng như tượng đồng. Còn nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng!
Tiếng bước chân loẹt xoẹt mỗi lúc một tiến gần, cả lớp dần chìm vào căng thẳng…
Rồi tất cả lại dường như vỡ òa nhẹ nhõm, khi nhận ra đó là cô lao công!
“Úp sọt nhổ nước bọt con lớp trưởng!”
Cả lớp rào rào lên đồng thanh như kiến vỡ tổ. Khổ thân bạn lớp trưởng vô tình bắt sóng nhầm kênh …
Nhưng tiếc thay , trong lúc hỗn loạn , rình đúng lúc cả lũ đang làm ầm cả lên , thì thầy Vật Lý đột ngột xuất hiện từ cửa sau … lặng lẽ hơn cả một con mèo già.
- Các anh chị đang làm trò gì đấy hả !!! Cô Mai ! Đưa quyển vở đây ! Cô Trang ! Điện thoại này thu tịch cuối năm trả nhé ! À… Anh Vũ ! Anh còn viết cả công thức lên bàn cơ à! Nhanh gớm nhỉ! Mai mời phụ huynh đến gặp cho tôi … – Kể từ lúc bất thình lình rập rình quay trở lại , thầy lướt như bay từ cuối lớp cho đến dãy bàn đầu , vừa đi vừa thu gom hết đống tang chứng vật chứng mà chúng nó bày biện đầy trên mặt bàn và ngăn tủ … vì chưa kịp giấu giếm.
“Thôi xong , quả này méo mồm rồi!” – Cả lũ đột nhiên đông cứng , mặt méo xẹo lại chẳng biết phải thanh minh thanh nga như thế nào … ngậm ngùi đau xót nhận điểm 0. Mấy thằng học giỏi lại được thể cười khinh khỉnh .
……………………
Sau khi thu tịch hết đống tài liệu mà bọn nhóc con đã kịp cất giấu, thầy lại đanh mặt dõng dạc thông báo tin buồn …
- Nói cho các cô cậu biết để mà chuẩn bị tinh thần, chỉ còn có 3 tháng nữa thôi là chúng ta đã phải đối mặt với kì thi tốt nghiệp rồi, sau đó là thi đại học. Không vượt qua được ngưỡng cửa này thì chỉ có chết chắc! Nghe thì có vẻ là lâu đấy, nhưng thật ra 3 tháng nó trôi qua nhanh lắm! Nếu chẳng may ra mà thi trượt thì cô cậu có nghĩ đến bố mẹ không? Có thấy xót cho tiền bạc bố mẹ bỏ ra cho cô cậu ăn học suốt mấy năm nay không? Hay lại an nhàn gác gối chờ năm sau thi lại? Cô cậu có biết thương cha mẹ không? Tỉnh lại cả đi! Không chỉ môn này đâu mà còn nhiều môn khác nữa! Thật sự cái lớp này học quá kém! Kém toàn diện!
Thầy nói đến đây, một vài đứa lại bụm miệng cười, phần vì xấu hổ, phần vì thầy nói quá đúng!
- Không phải cười! – Thầy lừ mắt một phát, cả lũ lại im phăng phắc gục mặt xuống bàn vờ nghe tiếp – Nói cho cô cậu biết , ai mà còn có ý định nhởn nhơ thì cứ tập xác định dần đi. Từ giờ đến cuối năm tôi sẽ thường xuyên cho làm bài kiểm tra một tiết bất chợt để kiểm tra chất lượng cái lớp này. Tôi cũng chỉ muốn tốt cho anh chị thôi. Toàn là dạng sẽ có trong đề thi cả đấy! Không chỉ môn này, mà còn nhiều môn khác. Từ giờ đến cuối năm mỗi tuần trường sẽ tổ chức một buổi thi chất lượng vào sáng chủ nhật. Mỗi tuần hai môn trong năm môn chính sẽ phải thi để rèn lại kiến thức cho các em. Nếu ai đạt kết quả dưới 5 phẩy thì tuyệt nhiên sẽ không được tham dự kỳ thi tốt nghiệp nữa. Vậy nên những anh chị nào đã có cha mẹ lo sẵn cho một chân trong trường đại học thì cũng chuẩn bị tinh thần cả đi! Tốt nghiệp mà còn không qua thì cũng đừng có mà mơ đến ĐẠI với chả HỌC !!!
Thầy vừa nói , vừa nhấn mạnh từng chữ một, nghe như mũi dùi xoáy vào óc tụi nó …
Cả lũ mặt đần ra, vẫn ngồi im phăng phắc trước khi thầy lặng lẽ bước chân ra khỏi lớp. Trống hết tiết vừa reo lên cũng là lúc tụi nó cùng thở phào nhẹ nhõm. Ben ngồi ngay dưới Cheer, liền gào lên bực bội .
- Bố cái lão dở hơi ! Luyên tha luyên thuyên đau hết cả đầu! Dạy nhạt như nước ốc ý thì học bằng niềm tin à?
Mặc kệ lời Ben nói, lúc này trong đầu Cheer chỉ còn vương vấn lại từng lời căn dặn của thầy… Chợt nhận ra đó như một hồi chuông cảnh tỉnh! Thầy nói đúng! Thầy không nói sai! Trước kia nó đã nghĩ quá đơn giản – rằng nó thi mỹ thuật thì không cần phải học giỏi văn hóa – nhưng dường như nó đã nhầm – văn hóa và nghệ thuật luôn đi song hành với nhau. Nếu bây giờ nó không vượt qua được kì thi tốt nghiệp thì cũng đừng có mong bước đến ngưỡng cửa đại học. Mà nếu nó thi trượt tốt nghiệp … thì sẽ làm sao nhỉ …
Ôi… chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy nặng hết cả đầu!
Tha lôi bộ óc nặng chình chịch trở về nhà, mặc cho chiều nay Chan không ngừng rủ nó đi học vẽ, nó cũng không buồn lê đi nữa. Tự dưng cảm thấy buồn chán thay cho cái con người lười nhác của mình… Tại sao từ trước đến nay không chịu chăm chỉ học? Cứ mải mê đánh nhau, thích cầm trịch? Giờ mang lại được cái ích gì không? Nước đến chân mới nhảy… Mà nó thì lại không biết bơi… Thôi xong, phen này thì chìm thật rồi!!!
Càng nghĩ, Cheer càng vò đầu bứt tai rồi giãy giụa trên giường, lộn đi lộn lại như một con điên khiến mèo Nhan Nhan cũng phải hoảng sợ mà tránh xa.
Sau một hồi nằm vật ra suy nghĩ, rồi nó lại đột nhiên bật thẳng người ngồi dậy, ánh mắt chói lòa sáng lóa lên tư tưởng :” Thề ! Quyết tâm bây giờ sẽ học lại từ đầu! Mất gốc chỗ nào vun đắp lại từ chỗ đấy! Hổng chỗ nào lấp ngay vào chỗ đấy! Nhanh thì còn kịp!”…
Nghĩ xong , nó liền nằm vật ra ngủ tiếp …
………………..
Tối đó đi làm, Cheer hí hửng hơn mọi ngày, túi sách cũng nặng hơn thường lệ rất nhiều. Chan không hiểu, nhưng rồi cuối cùng Cheer cũng đành bẽn lẽn lôi đống sách lớp 10 ra nói với hắn rằng mình cần học lại. Nhìn Cheer tự dưng chăm chỉ thế, hắn cũng khẽ ồ lên một tiếng rồi lại xoa đầu con bé cười hiền lành.
- Muốn học thì bảo anh? Gì chứ mấy môn này anh nhắm mắt cũng chấp điểm 10 tất! Chỉ cần em về NHÀ, NGHỈ ngơi với anh một phát là xong !- Vừa nói , Chan vừa nheo mắt nhìn Cheer mỉm cười trìu mến khiến con bé giận đến run người.
- … Nhà … nhà cái gì cơ … thằng chó này ! Cút ngayyyyyyyyy !!!
…….
Vào trong nhà hàng, Cheer vẫn hậm hực mãi. Bản thân đầu óc nó rất đen tối, nhưng lại tuyệt nhiên không thích ai nói chuyện biến thái với mình bao giờ … đặc biệt là từ người yêu! Nhưng được một lúc rồi cũng xuôi xuôi, tầm trước 9 giờ, lúc quán còn chưa đông khách, Cheer đã bắt đầu lọ mọ lôi sách vở ra ôn lại.
Quả thật thì lúc đầu cũng hào hứng lắm… nhưng càng nhìn, con bé lại càng chẳng hiểu gì…Các công thức thì mỗi lúc một dày đặc, ban đầu còn đơn giản chứ về sau thì phức tạp quá! Bảo sao chỉ cần nó chểnh mảng một chút thôi là mất gốc luôn…
Mà cái lẽ thường là thế… một khi đã mất gốc, đã không hiểu cái căn bản ban đầu rồi thì có ai có đủ kiên nhẫn để mà học tiếp những cái rắc rối về sau đâu!
Sau mấy lần cố tình lượn qua lượn lại, thấy Cheer vẫn cắm gằm mặt vào quyển sách giáo khoa, mặc cho Ryan năm lần bảy lượt giả vờ đánh tiếng. Anh liền dừng lại, chống nạnh và đằng hắng!
- Làm việc thế này đấy à??? Anh đi qua đi lại nãy giờ còn không thấy, nhỡ khách vào thì làm sao?
Thực chất thì từ nãy tới giờ khách đi qua đi lại cũng không ít, nhưng Cheer vẫn kịp để ý và đứng dậy chào, chỉ duy có anh Ryan là nó cố tình lờ tịt đi thôi. Nghĩ vậy, con bé liền lí nhí đáp…
- Đâu ạ! Khách em vẫn chào mà…
- À… thế hóa ra anh không bằng khách… nên không thèm chào?
- Đâu ạ! Em coi anh như người thân trong gia đình! Như bậc anh chị của em! Bởi vì em quý anh như vậy… nên mới không muốn đối xử khách sáo với anh như người ngoài. Anh xem, người trong gia đình có bao giờ gặp nhau mười lần chào cả mười bao giờ không?
Nghe Cheer liến thoắng mồm miệng mà Ryan nhức hết cả đầu, anh liền xua tay bất lực rồi cúi đầu xuống nhìn ngó.
- Thế em đang học cái gì đây?– Vừa nói , Ryan vừa cúi đầu xuống, rồi tiện tay lật bìa sách lên– Ơ! Sách Lý lớp 10 á? Tưởng em học lớp 12 rồi cơ mà? Khai láo à?
Bị anh Ryan bóc mẽ như thế , Cheer xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, chỉ còn cách cúi gục đầu cắm gằm mặt xuống đất, cảm giác như ánh mắt mình nóng hừng hực đến nỗi có thể đào ngay một cái lỗ mà chui xuống vậy!
- Dạ… em bị mất gốc, mà sắp thi tốt nghiệp rồi, nên phải ôn lại ạ!– Con bé vừa nói, giọng vừa nhỏ lại dần.
- Ui zời! Ngẩng cái mặt lên xem nào! Lễ tân kiểu gì mà cứ cắm gằm mặt xuống đất thế? Thế có cần học thêm gia sư không? Sinh viên ưu tú đứng ngay trước mặt em đây!
- Hở… dạ? Thật ạ? Anh nhận dạy em thật?
- Ừ! Học phí bằng một tháng lương! Bèo không ý mà …
- Anh đùa em à… – Cheer ngậm chặt miệng, nghĩ đến tiền là nó xót.
- Ừ! Anh đùa mà !- Anh Ryan phì cười.
- Thật không ạ ???- Nghe Ryan nói xong, mắt nó lại sáng quắc lên thích thú!
- Không ! Ha ha !
- Anh nàyyyyyyy!!!!!
- Thôi được rồi! Bắt đầu từ chiều mai nhé! Học dần đi không là không kịp đâu! Anh cũng không muốn nhà hàng mình có học sinh học kém!– Tuy rằng anh Ryan chỉ đùa như thế, nhưng lại làm Cheery vô tình tự ái …
“Hết Chan rồi đến anh… toàn dìm hàng mình … Rồi! Hãy cứ đợi đấy! Đợi tôi học giỏi cho xem !”- Nó thầm mím môi tự nhủ trong lòng như vậy.
…………
Càng bị tự ái, con bé lại càng quyết tâm học thật chăm chỉ. Tối đó về nhà, Cheer vẫn lôi sách vở ra cày tiếp. Ánh đèn vàng sáng trưng hắt qua khung cửa sổ khiến Chan vô cùng ngạc nhiên, không ngờ Cheer nói thế mà nó quyết tâm thực hiện thật… nên cũng chẳng dám nhắn tin quấy rầy con bé…Chỉ là một cái tin nhắn chúc ngủ ngon, ngọt ngào như thường lệ …
…….
Chiều hôm sau, Chan lại tiếp tục rủ Cheer đi học vẽ , nhưng con bé vẫn một mực từ chối… đoán là Cheer đang ở nhà học bài một mình … Nào ngờ