Disneyland 1972 Love the old s
title

Cú đấm của một đứa con gái – Chương 51

Chiến thư!

Cánh cửa phòng khép hờ không gài khóa, ngay từ lúc bước chân vào nhà, thấy có đôi giày đàn ông bóng loáng ở phía dưới kệ để giày dép, bà và mẹ Cheer thì không thấy đâu … Chan đã cảm thấy lòng chợt sực lên chút hoài nghi rồi …
Y như rằng … đôi gian phu dâm phụ đang cúi gục đầu vào nhau, kẻ đứng người ngồi, thân mật cười nói.
Máu nóng dồn lên não, Chan đập cửa cái rầm một cái, rồi chẳng nói chẳng rằng, đùng đùng bỏ đi.
…..
Nghe thấy tiếng cánh cửa đột nhiên đóng rầm, Cheer vội vàng quay ngoắt ra phía sau nhìn thì chợt giật mình khi phát hiện ra bóng Chan đã kịp đi khuất. Con bé cũng định đứng dậy đuổi theo, nhưng lại thôi, ngày đầu nhờ anh Ryan sang đây giảng bài, không nên bất lịch sự thế !
Tiếng đập cửa làm ngắt mất nhịp giảng bài, anh Ryan liền dừng bút, ngoái đầu nhìn theo hướng mắt Cheer.
- Ai thế em?
- À! Người yêu em! – Cheer nói câu này, mặt tỉnh bơ, bản thân nó cũng không hiểu mình tự cho Chan trở thành người yêu từ lúc nào không biết nữa. Nhưng quả thật dạo này nói ra mấy câu sến sến đều không thấy ngượng. Buồn cười thật !
Người yêu ?…
Một câu hỏi nhỏ khẽ lóe lên trong đầu Ryan…
Hóa ra cô bé này đã có người yêu, vậy mà anh không biết… Lại còn đang định nhăm nhe với ý định “thầy giáo” tán “học sinh” cơ đấy! Buồn cười thật! Nhưng không sao, tấn công đồn có địch mới vui! Càng tốt!
Nghĩ thế, anh lại thầm cười mỉm, rồi nheo mắt xoa đầu hỏi.
- Có cần ngừng học một lát để chạy theo giải thích cho cậu ta không? Cẩn thận lại hiểu nhầm!
- Dạ thôi! Không cần đâu ạ! Hắn cứ như thế suốt ý mà!- Nói rồi, Cheer lại thản nhiên quay đầu lại, tiếp tục chăm chú trở về với bài giảng của thầy giáo Ryan…
………..
Hậm hực bước ra khỏi nhà Cheery, từng bước chân của hắn dậm xuống mặt đất đều nặng như chì. Nhưng dù nặng đến đâu thì cũng không thể nặng bằng trái tim đang sôi lên vì ghen tuông được!
Hừ! Không thể tin được! Hai hôm không thèm đi học vẽ với mình … ra là vì cái thằng này đây mà? Có hẳn zai mới đến dạy học rồi cơ mà? Trông to con, ngon nghẻ thế cơ mà! Đúng là cái đồ lăng nhăng! Vừa mới dẹp được một thằng Yan thì lại có ngay một thằng khác còn ngon ăn hơn! Thật không thể tin được …
Bọn con gái… Đứa nào cũng giống nhau hết !!!
………………….
Tối đó , mặc cho Chan đang hiểu lầm, Cheer vẫn cứ để nick online suốt mà không thèm chủ động giải thích. Cheer biết, tính Chan hay nóng giận trẻ con thế thôi, nhưng chỉ cần một câu xin lỗi là sẽ giải quyết được tất cả. Nhưng lần này Cheer muốn luyện cho Chan tính điềm tĩnh, không thể cứ bậy chuyện gì cũng gắt ầm lên như vậy được. Nếu bây giờ mà không trị được thì sau này khó sống lắm!
Cách đó một bức tường, Chan cũng đang ngồi nhìn chằm chằm vào cái máy tính… Nói đúng hơn là nhìn chằm chằm vào cái nick Cheery.Chip đang sáng lập lờ như một con đom đóm, mặc dù hắn có cố gắng vợt bắt như thế nào thì cũng không thể yên tâm nắm chắc trong bàn tay của mình. Hắn hậm hực ngồi nhìn, chờ xem đến bao giờ thì Cheery mới chịu cúi đầu xin lỗi hắn.
Nhưng rồi, chờ mãi… chờ mãi … Mãi mà vẫn chẳng thấy Cheer thèm pm mình gì cả.
Đã lâu lắm rồi hắn lại mới bị đặt vào cái vị trí so găng như thế này…
Gan của Cheer… hay gan của Chan… ai lớn hơn!!!
Để rồi xem!!!
Ai lỳ hơn!!!
…………………………
10 phút …
20 phút …
30 phút…
1 tiếng …
Rồi cả tối…
Phải gần đến 11 giờ rồi, Chan thì vẫn ngồi đó, đôi mắt díp lại, năm lần bảy lượt hai hàng mi kia đã không ngừng sụp xuống rồi lại giật mình chớp mạnh…
Không hiểu con bé đó đang chat với thằng nào mà lâu thế!
Bực mình, Chan liều mình đấm cái rầm vào bức tường ngăn cách giữa phòng Cheer và phòng Yan.
Đang tập trung học bài, cố gắng trấn tĩnh để ghi nhớ hết đống công thức Toán học mà anh Ryan vừa giao cho hôm nay… chưa được bao nhiêu thì đã bị tiếng đánh động của thằng Chan phá hết! Cheer bực mình, nó lấy chân đá lại cái rầm vào bức tường bên cạnh. Tiếng động vang lên ruỳnh ruỳnh khiến Chan bực mình đạp thêm vài cái nữa…
- Thằng điên kia mày định phá nhà tao đấy à ?- Nhìn Chan thản nhiên đạp tường nhà mình, Yan liền tung chăn vùng dậy trợn mắt mắng.
- Con điên kia! Mày học hành kiểu này đấy à? Tao chặt chân bây giờ?- Mẹ Cheer đang ở tầng dưới, nghe tiếng đập tường ruỳnh ruỳnh cũng vội vã chạy lên quát tháo. Cheer lại sưng mặt lên hậm hực rồi đành ngồi im re…
….
Sau khi bị dằn mặt, cả hai lại bắt đầu chìm vào im lặng.
Một tin nhắn bất ngờ hiện lên cái *bíp* trên màn hình điện thoại.
“Ra ban công đi, rồi nói chuyện” – Cuối cùng Chan cũng đành xuống nước mở lời trước.
Biết Chan đã mắc bẫy, Cheer lại càng điềm nhiên. Nó nhoẻn miệng, bình tĩnh nhắn lại.
“Chuyện gì? Không thích ra!”
“Sai mà còn không xin lỗi à?”
“Sai bao giờ? Sai cái gì mà phải xin lỗi !”
“Cứ ra ngoài khắc rõ”
Ờ! Rồi! Ra thì ra! Nghĩ thế, Cheer liền hì hục nhét vào chân mình đôi dép thỏ hồng rồi lại cóc cóc bò ra ngoài ban công.
Ban đầu nó còn rụt rè, nhưng rồi lại ngước mắt lên nhìn xung quanh, vô cùng ngạc nhiên khi thấy chẳng có ai… ngoài một tờ giấy trắng được kẹp trên khung sắt chia cắt giữa ban công hai nhà. Vội vàng rút ra đọc, Cheer lại bụm miệng phá lên cười trước những dòng chữ nguệch ngoạc được viết trong lúc tức giận của Chan.
“Cô là đồ vô trách nhiệm!”
“Vô trách nhiệm cái gì cơ?” – Cheer vừa cười vừa lấy giấy bút ra viết lại. Xong đâu đấy thì liền nhắn tin bảo Chan ra đọc tiếp. Hai đứa cứ tiếp tục trao đổi bằng thư từ viết tay như thể câu chuyện giữa anh bộ đội và cô chiến sĩ ngày xưa…
“Vô trách nhiệm cái gì cơ? Có mà anh vô trách nhiệm ý!”
“Cô vô trách nhiệm ý! Nói yêu tôi xong rồi bỏ tôi đi với thằng khác như thế à?”
“Bỏ anh đi với thằng khác bao giờ? Này đừng có ngậm máu phun người nhé!”
“Thế cái thằng chiều nay là như thế nào??? Sao nó lại xuất hiện ở nhà cô, trong lúc nhà không có người như thế hả???”
“Ô anh bị điên à? Thế tôi thuê gia sư cũng phải báo trước với anh à?”
“Làm quái gì có thằng gia sư nào ngon zai như thế? Đừng có trá hình?”
“Trá hình với anh làm cái quái gì? Sếp của tôi đến giúp đấy!”
“À… lộ rồi nhé! Thế là câu được cả thằng sếp cơ mà… cô thì ghê rồi…”
“Lại chả ghê! Ghê thì mới câu được anh chứ! Hô hô…”
“Cô mà đòi câu tôi á? Là tôi câu cô đấy! Nói lại đi đồ rau sạch!”
“Ôi rau sạch mới kinh chứ!!! Ha ha ha… Định làm bác nông dân đấy à? Hơi nhầm rồi em zai nhé! Ngay từ đầu vẫn là chị cưa em đấy!”
“À thế cơ mà! Chắc cô không biết tôi cố tình để cô cưa tôi nhưng thật ra là tôi đang chăn cô đấy!”
“Ừ! Chăn cơ mà! Thế hóa ra mình bị người nông dân chăn rau cơ mà… Hu hu hu… thế tôi là mớ thứ mấy rồi …”
“Mẻ đầu …”
“Điêu…”
“Thề…”
“Thề cá trê chui ống…”
“Tôi có ống rồi, chỉ thích chui vào cô…”
“Đồ bệnh hoạn!!!”
“Bệnh hoạn thì mới cưa được em chứ!”
“Cưa cho vui à?”
“Không! Điên à? Yêu mới cưa chứ? Thừa thời gian đâu!”
“Nói như đùa ý nhỉ?”
“Ai thèm đùa”
“Vậy chứng mình là không đùa đi?”
“Sang đây …”
“Sang đấy làm gì?…”
“Anh sẽ cho em lên MÂY “ ..
“Biến thái quá! Thôi ngủ đi!”
“Ừ ! Ngủ ngon nhé! Đồ con lợn!”
“Chó ghẻ đầu! Mơ ác mộng nha! Hiu hiu !”
“:-* :-* Hẳn em sẽ là con quỷ trong ác mộng của anh rồi!”
“Sến nữa thôi! Mắc ói quá …”
“Sao người ta bảo khi yêu không biết sến cơ mà nhờ…”
“Kiểu của Cheer nó phải khác… hô hô…”
……………
Kết thúc một tràng “chiến thư”, thế là mọi thứ đâu lại vào đấy! Đêm nay Cheer lại được yên giấc nồng, ôm em thỏ bông vào lòng, nó nhắm tịt mắt ngủ, đôi môi khẽ cong lên nở một nụ cười le lói.