XtGem Forum catalog
title

Vợ này! Vợ có muốn lăng nhăng với chồng không???

Sân bay chiều cuối đông vắng người 1 ngày ảm đạm . Phong kéo chiếc vali đi thẳng ra cửa chính .. tay còn lại đang bật điện thoại lên và thực hiện 2 cuộc gọi .. tất nhiên là cho mẹ .. sau đó .. là cho người con gái nó mong gặp lại nhất .. Vũ .
Đó chính là người phụ nữ 2 sau mẹ nó . Và là người đầu tiên ..
” Cho Vũ cái này này ” – cậu bé Phong dấu cái gì đó trong cái bàn tay bé xíu đang nắm chặt lại ở đằng sau rồi vừa sụt sịt cái mũi thò mò nói với bé Vũ
” Cái gì vậy ” – Vũ tròn xoe đôi mắt ngây ngô nhìn Phong chờ đợi
” Thì phải xòe tay ra , cả 2 tay mới đủ ” – Phong lấy 1 tay quệt qua mũi nói
” Không phải là con ếch chứ ” – Vũ chớp mắt , mặt hơi sợ sệt nhìn Phong
” Sao lại là con ếch , Vũ sợ ếch mà ” – Phong nói to khẳng định lại chắc chắn không phải là con ếch , nó tròn xoe mắt nhìn Vũ
” Vậy cho Vũ đi ” – Vũ hào hứng xòe đôi bàn tay
Phong không nói gì cả , đặt vào tay Vũ 1 quả cà chua đỏ trót , rồi lại quệt mũi 1 cái lau vào áo ( s )
” Cà chua à , Vũ đâu biết ăn ” – Vũ nhìn quả cà chua ngơ ngác
” Ai bảo Vũ đây là quả cà chua , đây là trái tim của Phong ” – Phong nói 1 cách rất là ngô nghê nhưng lại vô tư kì lạ
” Vậy trái tim Phong là quả cà chua à ? ” – Vũ nhìn Phong tò mò
” Ừ , trên tivi người ta bảo , phải trao trái tim cho người mình yêu nên Phong mang cho Vũ đấy ” – Phong phấn khởi nói
Cái tuổi bé thơ bắt trước trên ti vi , Phong nào biết được trái tim không thể là quả cà chua đc , nhưng nó chỉ thầm hiểu được trái tim màu đỏ được vẽ trên tivi giống như quả cà chua vậy nên nó mang đến tặng cho bé Vũ người mà nó rất thích .
Nhưng chỉ vài ngày sau đó , nó thấy Vũ ngồi khóc ở thềm cửa , quả cà chua héo quắt xấu xí trên tay Vũ , Vũ khóc thút thít trông đến là thương , Phong ngồi xuống bên cạnh mặt cũng ngền ngệt ra .
” Trái tim của Phong chết rồi ” – Vũ khóc đưa quả cà chua nhăn nhúm héo khô ra
“Vũ đừng lo , Phong nhiều trái tim lắm , để Phong về tủ lạnh lấy cho Vũ nhé ” – Phong an ủi Vũ rất nhanh
” Ơ , vậy trái tim của Phong Vũ quên không để trong tủ lạnh nên nó mới chết đấy ” – Cái giọng nói , cái suy nghĩ ngây thơ của Vũ
” Vậy lần này nhớ để tủ lạnh cho nó không chết ”
Phong dặn dò Vũ . Vũ lại nhe răng ra cười ngay . Phong kéo tay Vũ chạy về nhà mình để lấy 1 trái tim cà chua khác .. sự ngây ngô trong trẻo của cả 2 khiến nó mãi mãi không thể nào có thể nhòa đi đc
Quán café 1 buổi chiều trong vắt .. nắng như hè đã sang nhưng vẫn khiến người ta thấy lạnh rùng rợn . Vũ ngồi trong quán cafe chiều đông đúc như ai cũng thíc chọn ngày hôm nay là 1 buổi gặp lại ..
Từ góc bàn phía trong nó đã thấy Phong rồi .. sau nhiều năm không gặp .. trông anh ra dáng trai Sài Thành chứ không phải zai Bắc nữa . Hìh như anh nhận ra Vũ ngay vì nó trông không khác gì so vs những bức ảnh anh vẫn thường ngắm trên blog và cũng không khác gì nhiều với những ngày còn bé .. chỉ là , Vũ đã lớn .. cái nét đẹp hồi bé bây giờ không còn nữa .. chỉ còn ở đó là 1 người đàn bà đã trưởng thành sau năm tháng .
- Em đợi lâu chưa
- Em đợi lâu lắm rồi , từ hồi anh vào Nam cơ
- Anh cất đồ xong là tót ra đây vs em luôn đấy
- Ờ .. sao bảo 18t thì anh sẽ về đây để ở vs bố
- Anh không thể về đây và để mẹ 1 mìh đc
- Ơ .. thế mẹ anh có chồng mới r hả ;
- Ừm .. hehe .. may không phải ở vs mẹ đến già
- Thế có đưa cô nào về cùng không
- Anh không …
- Sao thế .. không thíc gái Nam à
- Thế em yêu ai rồi
- Em à .. 2 năm nay em vẫn đang iêu 1 người .. hì
Đột nhiên câu trả lời của Vũ khiến không khí im lặng .. Vũ có chút buồn gì đó trong cách cô trả lời rồi cười .. Vũ cúi mặt khuấy loạn cốc nước cam đã tan đá từ lúc nào .. điều ấy gợn lên trong Phong những lo lắng không biết từ đâu đến .
- Người ấy có tốt không – Phong nói rồi cười mím
- Không .. Anh ấy là người lăng nhăng
Phong ngạc nhiên . Nó im lặng nhìn Vũ .
- Nhưng anh ấy yêu em .. và em cũng vậy ..
- Em có hạnh phúc không ? – Phong xen vào
- Em có cảm thấy – Vũ cười ..
Cái nụ cười nhạt hết sức có thể cười của Vũ làm Phong thở dài . Anh cụp mắt nhấp 1 ngụm café còn ấm ..
Cuộc nói chuyện vẫn tiếp .. nhưng dường như nó đã trầm đi trông thấy . Phong và Vũ .. Từng như là 1 đôi nhưng thật ra lại chưa bao giờ thực sự là 1 đôi . Chỉ có cái gì đó đã qua trong quá khứ đôi khi hiện về chân thực khiến 1 trong cả 2 lầm tưởng .. nhưng ở Phong . Đó thật sự luôn là tìh cảm đáng trân trọng .. và nó sẵn sàng lớn dần lên bất kì lúc nào .

Giờ tan tầm , sau những ngày mưa tầm tã buồn thối lòng con người ta . Vũ ngồi sau xe tựa đầu vào lưng Tú . Tay đút túi áo anh nhìn ra phía những dòng xe đang hối hả . Tú vừa đón Vũ tan làm ..Cả 2 nhìn vào thì quá đỗi hạnh phúc .. Ai biết được sau lưng Vũ , Tú đã có nhiều lần quên lối về .. Bên cạnh người con trai hào hoa này còn có quá nhiều cô gái . Và Vũ là người con gái duy nhất luôn tha thứ và yêu thương anh một cách quá tuyệt vời .. có lẽ đó là điều duy nhất khiến Tú không bao giờ muốn rời bỏ Vũ , người con gái yêu anh hơn cả tự trọng của mình . Nên anh cũng cố gắng đáp trả .. cố yêu thương Vũ nhiều hơn . Nhưng rồi dù cố thế nào , dù Vũ luôn là người anh yêu nhất , vậy mà không hiểu sao .. Đam mê vẫn không phải là thứ khiến anh dễ dàng nhớ đường quay về . Để rồi sau bao nhiêu tổn thương anh gây ra .. Vũ vẫn ở bên anh và anh .. vẫn chọn Vũ là người sẽ ở cạnh anh suốt cuộc đời.
Vũ đã khóc rất nhiều . Nhưng cô gái vị tha này luôn bỏ qua tất cả . Vì cô bé chỉ biết yêu anh là đủ . Chỉ cần có anh trong cuộc đời mình là cô nghĩ mìh sẽ sống tốt . Luôn chỉ cần dù đi đâu vs ai .. anh cũng sẽ quay về với mình .. Cô ấy đã quên mất sự tự kiêu con gái của mìh để yêu anh .. Và đó chíh là điều khiến anh yêu cô nhiều hơn ai hết
- Phong về rồi anh ak – Vũ đột nhiên nói sau lưng Tú
- Phong nào nhỉ
- Bạn từ bé của em ấy
- Là ai nhỉ – Tú vẫn k nhớ ra dù Vũ đã k ít lần nhắc đến Phong
- Sao những cái em kể anh không bao giờ nhớ nhỉ
- Anh chỉ nhớ cái quan trọng thôi
- Phong cũng quan trọng mà
- À thế hả .. thế thì hay rồi
- Haha .. đồ hấp
- Về rồi thì sao
- Em nói thế cho có câu chuyện thôi , bẩn tíh
- Ơ .. e biết a bẩn tíh thì e đừng nói ra chứ
- Sao mà không nói >
- Người ta biết thì lại khổ e thôi , xấu chàng hổ ai

Rồi ngày mưa chuyển mùa tầm tã lại đến . Ngày Vũ lại sững sờ khi nhận được những tin nhắn của cô gái đang quen Tú . Vũ không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô khó xử 1 cách đau khổ như thế này .. Cô có bao giờ dám trách những người con gái ấy .. họ cũng chỉ là người giống như cô cũng sẽ đau đớn không ít .. Cô trách Tú thì ít mà trách bản thân thì nhiều .. Trách bản thân đã không thể làm Tú thấy đủ ..
Nhưng rồi hôm nay như ngày đc chọn để vỡ oà . Vũ thấy mìh khổ thân quá chừng . Thấy mìh đág thương biết nhường nào .. Yêu 1 người đến ngu dại .. tìh cảm trải qua năm tháng như trải xuống đường để người ta dẫm đạp lên ..
- Đây là lần cuối cùng , thật đấy .. – Tú cố giải thíc
- Em muốn tin đây là lần cuối cùng lắm – Vũ cố gằn lòng lại
- Anh thật sự .. không muốn mất em đâu , anh sẽ thực sự thay đổi
- Anh không muốn mất em sao anh cứ đối xử vs em như thế
- Anh sai rồi mà .. Anh xin em .. bỏ qua 1 lần nữa thôi
- Ừm .. đc rồi , anh về đi
- Em đừng buồn đc không
- Để em yên vài ngày đi
Rồi Tú về và trả khoảng yên lặng cho Vũ . Nếu như mọi lần , chỉ cần vài ngày .. hay 1 tuần .. là Vũ sẽ lại ngậm họng bỏ qua rồi mọi chuyện lại như cũ . Nhưng dường như không có điều j là không có giới hạn . Tìh yêu cũng vậy , nó là thứ nghiêm ngặt nhất , đôi lúc như không có giới hạn xong lại vạch giới hạn cực kì rõ ràng .
- Sao hôm nay không thấy em đi làm – Phong lo lắng gọi cho Vũ
- Anh đến quán em à ? – Giọng Vũ run lên vì lạnh
- Anh đến mua đồ , em sao thế .. em đang ở đâu vậy
- Em vừa tan ca .. em đang đi bộ về
- Mưa như thế này , em sao thế – Phong hét lên trong tiếng mưa
- Em buồn chết mất anh ơi …
- Em đừng yên chỗ đấy đứng đi đâu
Phong cụp máy . Đột nhiên mọi đớn đau cố dấu bao nhiêu ngày tháng qua trào ra . Vũ ngồi ôm gối lên lề đường dưới mưa tầm tã .. Trông nó như đứa trẻ bơ vơ không biết đi về đâu đang chờ 1 sự cứu rỗi ..
Rồi Phong cũng đến . Không biết nhờ điều gì mà anh tìm thấy Vũ nhanh đến thế .. Anh cũng ướt hết rồi .. Mưa lạnh như thế này , anh phải tìm Vũ để làm gì .
- Có chuyện gì thế .. Chết rét bây giờ – Phong cởi áo mìh khoác sang cho Vũ .. dù cái áo đã ướt đẫm .. nhưng anh vẫn mong nó sẽ làm Vũ ấm hơn .
- Anh này ..
- Sao em ..
- Mình lăng nhăng vs nhau đi
Phong ôm vai Vũ chết lặng . Đó là 1 câu đề nghị .. hay là sự van xin .. Phong thấy khó hiểu .. nhưng lại không muốn nghe lí do . Nó chỉ muốn lôi Vũ về ngay lập tức .
- Về rồi nói sau
- Em không về nhà đâu – Vũ lại khóc
- Thế thì về nhà anh
Phong nhìn Vũ bực bội trào lên mắt . Nó lôi Vũ lên xe .. 2 đứa lao đi trong mưa .. Vũ dựa đầu vào lưng Phong ôm lấy lồng ngực mìh nước mắt lẫn vào mưa .. Thật khó hiểu cái con người này .. nếu chấp nhận yêu như thế thì tại sao phải đau khổ thế này .. tại ai chứ . Tại Vũ mà thôi .

Phong đưa Vũ cái áo len của mìh và cái quần cottong rộng tướng .
- Em tự thay hay để anh thay hộ – Phong tỏ vẻ lạnh lùng
- Ai thèm > – Vũ vẫn có thể xị mặt lè lưỡi
- Nhanh lên anh lạnh lắm rồi đấy
- Biết rồi , nói ít thôi
Vũ đóng rầm cửa nhà tắm lại .. Ánh đèn vàng trong phòng Phong khiến nó ấm lại .. Phong ngồi cầm khăn lau đầu .. Nó bật điều hoà cho nhiệt độ cao rồi cởi áo ra lau người ..
- Anh ơi , em không mặc vừa cái quần này đâu
Vũ đáp cái quần lên giường , cái áo len nó mặc trông như là váy rồi .. Vũ tự leo lên giường đắp chăn mà không cần suy nghĩ gì ..
- Này , leo lên giường đàn ông mà như không ấy – Phong ngơ ngác ngại ngùng quát
- Anh mặc áo vào đi .. không lại xảy ra chuyện bây giờ
- Hả , linh ta linh tinh – Phong lấy quần áo đã để sẵn trên giường đi vào phòng tắm .

Phong ngồi cạnh nhìn Vũ đã thiếp đi ngủ từ lúc nào .. Nó cho quần áo Vũ vào máy giặt rồi phơi lên cho khô ..
- Anh này – đột nhiên Vũ nắm lấy tay Phong
- Giật mìh
- Trước đây anh thíc em lắm hả – Vũ đột nhiên hỏi
- Anh thíc em bao giờ .. – Phong lúng túng
- Giúp em việc này đi
- Ừm
- Sao chưa biết việc gì đã ừm rồi
- Ờ .. thế việc gì
- Lăng nhăng với em đi ..
Câu ấy làm Phong lại im lặng nhìn vào mắt Vũ
- Còn người yêu em thì sao ?
- Mình chỉ lăng nhăng vs nhau thôi , không phải là người yêu
- Điều ấy làm em vui hơn à ?
- Ừm .. 1 chút
- Vậy thì làm thôi
Vũ ngước mắt lên nhìn Phong . Mắt Phong rõ ràng có điều gì đó rất lạ . Rồi anh từ từ ghé sát lại .. Vũ chớp mắt và biết là anh chuẩn bị hôn mình . Điều mà cô không nghĩ đến là .. Cô cũng muốn hôn anh .
Rồi họ hôn nhau ở đó . Như thế là họ đang yêu nhau nồng nàn hơn bao giờ hết .. Cái hôn như kéo dài mãi ..
Họ thật sự đã lăng nhăng vs nhau mất rồi .

11h đêm .. trời đã tạnh mưa .. ánh đèn đường vàng lạnh đổ rực trên nền đường .. từ nhà Phong về nhà Vũ chỉ là từ đầu xóm đến cuối xóm ..2 đứa đi bên nhau ngại ngùng điều vừa xảy ra . Không ai nói gì 1 lúc lâu . Chỉ thi thoảng Phong lại đánh mắt sang thăm dò Vũ nhưng Vũ vẫn chỉ im lặng lúc nhìn lên lúc nhìn xuống không có biểu hiện gì khác . Đường ngắn càng thêm ngắn .. Cuối cùng cũng đến nhà Vũ rồi ..
- Em vào nhà đi – Phong không biết nói j ngoài câu ấy
- Anh về cẩn thận nhé – Vũ cười
- Từ đây về kia có j nguy hiểm à
- Hì .. em phải nhắc thế ..
- Ừm ..
- Thế em vào nhé
- À .. em ..
Phong như đang định nói điều gì đó nhưng nó dừng lại vì đằng xa 1 đứa con trai tiến lại , khuôn mặt chỉ toàn là sự khó chịu .. Vũ cũng ngạc nhiên k kém vì sự xuất hiện đột ngột của người đó .. Là Tú . Anh đang khó chịu vì mãi giữa khuya Vũ mới về và đi cạnh 1 người đàn ông lạ . Tú nhìn Vũ như muốn hỏi ” Anh ta là ai ? ”
- Đây là anh Phong , còn đây là Tú – Vũ giới thiệu 2 người với nhau
- Chào ông – Phong cười thân thiện dù Tú chẳng khác gì tìh địch của mìh lúc này hoặc giả anh mới là tìh địch của Tú
- Sao em về muộn thế – Tú không quan tâm đến lời chào của Phong
- Em qua chơi nhà Phong – Vũ nhìn sang Phong
- Vũ sang ăn cơm vs bố tôi thôi ông k phải lo đâu – Phong hiểu ánh mắt Vũ muốn mìh sẽ nói gì
- Em mệt chưa – Tú vẫn không để í đến Phong
- Ừm .. mệt rồi – Vũ cúi mặt đánh mắt sang nhìn Phong rồi đánh đi
- Vậy em vào nhà nghỉ sớm đi , mai anh đón đi làm – Tú vỗ nhẹ vào má Vũ
- Ừm .. anh về nhé – Vũ quay sang nhìn Phong tạm biệt
- Em vào nghỉ đi – Phong cười
Nói rồi cả Phong và Vũ đều quay lưng đi . Tú đợi Vũ vào đến nhà .. Nó quay mặt về phía Phong ..
- Phong – Tú gọi đủ để cho Phong nghe thấy
Phong dừng lại không bước tiếp nữa ..
- Trước đây Vũ có thể thíc ông nhưng bh khác rồi , ông đừng xen vào giữa chúng tôi đc chứ
Phong khẽ cười . Rồi nó quay lưng lại nhìn Tú .. nụ cười vẫn chưa tắt .
- Vũ chưa bao giờ nói là thíc tôi cả
Chỉ nói có vậy thôi , Phong lại quay lưng đi tiếp . Nó không quan tâm Tú sẽ nghĩ gì hay muốn nói cho nó hiểu cái gì , nó chỉ biết Tú có không muốn nó xen vào cũng không được .. vì Vũ đã kéo nó vào rồi .. và nó sẽ không dừng lại đến khi nào Vũ đẩy nó ra khỏi chuyện này .

Cái lạnh hôm nay loãng dần ra bởi nắng .. Thời tiết đẹp dần lên trông thấy sau những ngày mưa đến khó chịu .
Phong đang đứng nấu nướng trong bếp . Nó cầm quả cà chua lên cười 1 cách dễ hiểu .. nó đang chuẩn bị thái ” trái tim mình ” ra nấu ăn .. nghĩ đến đây nó lại cười ..
Nhẽ ra thì Phong phải về đây khi tròn 18 tuổi . Ngày bố mẹ li dị .. Cuối năm cấp 2 mẹ đã dẫn Phong đi vào Nam . Toà xử mẹ của Phong có thể nuôi Phong đến năm Phong tròn 18 tuổi sau đó Phong sẽ có quyền chọn sẽ sống với ai . Giờ khi đã 22 tuổi , mẹ Phong đi bước nữa .. Phong quyết định về ở với bố để có thể chăm sóc người bố vẫn cô độc suốt bao năm tháng qua . Nó yêu mẹ và không bao giờ ghét người bố đã làm tan nát gia đình này những ngày ấy .. Giá như bố nó không đam mê người khác khiến mẹ phải đau khổ rồi đến những ngày cuối đời không có ai ở cạnh ông cả . Nên Phong quyết địh sẽ sống với bố .. và 1 phần khác .. nó muốn quay về đây vì người con gái ấy . Người dù ở cạnh bất kì cô gái nào .. đều khiến nó hờ hững ..
- lô tô – Phong nghe điện thoại của Vũ
- Anh đag làm gì đấy – Vũ thì thầm
- Anh đang đảm đang cơm nước
- Hì .. cho em 1 xuất nào
- Anh đón em nhé
- Biết em ở đâu không mà đón
- Thì ở đâu cũng đón ..
- Ở ngay trước cửa nhà anh này
Vũ cụp máy rồi . Còn Phong thì cười vì bó tay bởi Vũ làm Phong ngạc nhiên nhiều quá .
- Em đánh hơi nhanh quá – Phong mở cửa rồi nói
- Ý anh bảo em là chó hả – Vũ càu cạu
- Haha .. anh bảo đâu , em tự nghĩ ra
- Bố anh đâu rồi .. – Vũ ngó quanh nhà
- Về bây giờ ấy mà
Vũ đi theo Phong xuống bếp . 2 đứa cùng làm nốt rồi dọn lên nhà để chờ bố về ăn cùng . Đang hí hoáy bê đồ lên .. Vũ nghe tiếng lạch cạch cửa đoán là bố Phong nó chạy lên đón ông ..
Ông đâu lạ gì Vũ đâu . Nhưng Vũ qua đây thật sự cũng làm ông ngạc nhiên nhiều lắm .. Vì ông tưởng 2 đứa nó quên nhau rồi ..
- Ơ , con Vũ đấy à
- Cháu đây bác , sáng nào cũng mua đồ ăn sáng đây ..hihi
- Mày kể công à
- Vâng .. bác trả công cho cháu đi ..
- Ừm .. tao cho mày thằng Phong đấy .. bế nó đi đi
Mọi người lại nhìn nhau cười . Từ lúc Phong về . Bố có vẻ vui lên rõ ràng .. ông sôi nổi hẳn lên vs mọi người . Trước sáng nào Vũ đi làm cũng mang đồ ăn sáng cho ông , ông cũng chỉ cười rồi cám ơn .. cứ như ông đang thấy tủi thân và không thể nói thêm điều gì nữa . Ai cũng thương ông già cả côi cút .. nhưng giờ thì hết rồi .. vì có Phong rồi , cuộc sống của ông dần đã í nghĩa hơn .
- 2 đứa mày yêu nhau đấy hả – Trog lúc ăn cơm ông đột nhiên hỏi
- Bố hỏi linh tih – Phong nhìn Vũ rồi quay sang ông cười
- Tao thấy hết rồi .. hôm nọ 2 đứa mày chả .. – Ông lấp lửng
- Thấy gì cơ ak – Cả Phong và Vũ trợn mắt nhìn ông
- Tìh hìh này có cháu bế rồi – Ông vừa ăn vừa gật gù không để í đến sự choáng váng của 2 đứa
Thật ra thì ông đã hiểu lầm . Cái hôm mưa ấy .. ông lên phòng Phong địh gọi con xuống xem bóng đá vs mìh thì nghe tiếng Vũ , ông hé cửa nhìn thấy con trai mìh thì không mặc áo còn Vũ thì không mặc quần nên ông tưởg 2 đứa nó có chuyện vui rồi Từ hôm ấy , thả nào Phong thấy bố mìh cứ nhìn mìh rồi tỏ thái độ phấn khởi 1 cách khó hiểu .. nó chỉ cho rằng ông vui vì nó ở đây mà thôi .. ai ngờ đâu .. ông suy diễn dã man đến thế .
- Không như bố nghĩ đâu , không có chuyện gì đâu bố – Phong giải thíc
- Đúng rồi bác , bọn cháu không có chuyện gì đâu – Vũ cũng cuống lên
- Ơ , ăn đi .. không có thì thôi .. ăn đi – Bố Phong lại cười 1 cách như không cần hiểu điều bọn nó nói
Phong vs Vũ ngồi nhìn nhau ngơ ngác , không biết giải quyết việc này như thế nào .

- Hôm nay em có muốn lăng nhăng vs anh nữa không
- Hả – Vũ giật mìh quay sang Phong đang đứng rửa bát cạnh mình
- Em lại nghĩ linh tinh hả – Phong nhíu mày
- Đâu .. em nghĩ đâu .. – Vũ cúi xuống tránh cái nhìn của Phong
- Là đi hẹn hò ấy .. không phải như em nghĩ đâu – Phong cười
- Em nghĩ gì .. anh bựa nhỉ – Vũ lúng túng
- Lát đi xem phim nhé
- Ừm ..
- Không thíc hả
- Em bảo không thíc bao giờ
- Thế là thíc hả – Phong ghé sát tai Vũ
Vũ biết là Phong trêu mìh , nó đưa bàn tay đầy xà phòng lên định áp vào má Phong .. 2 đứa chạy lòng vòng trong bếp tròng nhau ..

Phong đèo Vũ trên xe .. 2h chiều đường vắng , nắng khiến ai cũng cảm thấy ấm áp đến tận trong lòng .. Vũ ngồi sau luyên thuyên đủ thứ truyện với Phong .. cười zòn tan cả đường .
- Sao em không ôm anh ? – Phong khẽ quay đầu lại
- Anh hấp hả – Vũ đánh vào vai Phong
- Đã lăng nhăng rồi .. thì làm thật đi
Phong nói . Nó muốn Vũ ôm nó nhưng lại đổ cho đã lăng nhăng thì phải như thế mới là lăng nhăng .. 1 cái ôm thì trở thàh kẻ lăng nhăng sao ? Nếu vậy .. lăng nhăng thật là dễ .
Rồi Vũ vòng tay ôm Phong thật . Phong kéo tay Vũ để Vũ ôm nó chặt hơn nữa .. Cái ôm xiết lại khiến Vũ và Phong đều có cảm giác thật lạ .. cái cảm giác hạnh phúc len vào cả sống lưng .. khẽ run lên trong tim 1 cảm xúc khó tả . Đó có phải là cái CẢM GIÁC LẠ khi ngoại tìh không ? Vũ đang dần cảm thấy .. sao người ta lại thíc ngoại tìh đến thế ..
Chiều nay , rạp chiếu phim đông như ngày Tết . Vũ đứng chôn chân không bước tiếp đứng nhìn quang cảnh đông ngịt mà choáng .. Nó sợ rồi , đông thế này kiểu gì cũng có bạn Tú .. không thì cũng là ai đó biết Tú ..
- Này , em sao thế – Phong quay lại nhìn Vũ
- Em .. – Vũ lắp bắp
- Sợ ai thấy hả .. – Phong cười
- Ừm ..
- Sợ thì sao còn muốn làm – Phong tiến lại gần và vẫn cười như thế
- Em không biết …
- Làm thì làm tới cùg đi không thì dừng lại ở đây
- Ai sợ chứ
Vũ đi luôn bỏ Phong đứng lại đó .. Phong cười , vì không nghĩ Vũ vẫn dễ bị khích như thế .. Nó đi theo Vũ .
Vậy là 2 đứa có một buổi xem phim bìh thường như bao cặp đôi khác . Và chẳng có ai để í xem có phải Vũ đang lăng nhăng hay không , chỉ là Vũ quá lo sợ mà thôi .. nhưng nếu đã không sợ nữa .. Thì đúng là .. chẳng có gì phải sợ .