Duck hunt
title

Chuyện tình 2 năm trước – Chapter 4

Mượn lại khúc này:
- A ơi lúc nãy e bị ngất xỉu, ba e đang ở SG lên đây, có lẽ mình sẽ không gặp nhau được 1 thời gian a à…
Mình như đơ lại, hỏi ra thì mới biết đang học e ấy bị ngất xỉu, canh đồng hồ thì ba e ấy đang lên, thế thì tầm 1h bay. Thế là nóng ruột quá, chẳng biết làm sao, gọi điện nhờ ông anh trong công ty bố lên xin phép cho e về, chứ đang học bỏ ra bị làm khó khổ bỏ mie ra ấy chứ. Đợi tầm 10p thì ông ấy lên đến nơi (công ty bố em cách trường tầm 3km) xin phép xong xuôi thì xin phép ra ngoài phi ngay đến với em ấy, trong lòng mình lúc này rối bời lắm, thật sự mà nói thì nghe rất xót xa ”cô ý tá nói e bị thiếu máu”. nghĩ mà buồn quá. Mang cả bầu tâm sự, e phi thật nhanh đến, nói là nhanh chứ trên e công an nó hay bắn tốc độ lắm, nên cũng lựa đường mà đi, cơ mà nó cũng vòng vèo xoắn ốc lắm các thím ợ. Tầm 20p sau thì em đến, gửi xe xong xuôi chạy vào trường thì bị bảo vệ chặn lại:
- Cậu kia cậu đi đâu đấy?
- Dạ e gái cháu bị ngất nên cháu vào thăm e ấy, bác làm ơn cho cháu vào ạ đờ cờ mờ, e gái là thế éo nào, cơ mà lúc đấy rồi quá nên đành tuông đại ra.
- Chờ chút bác phải đi hỏi xem
Thế là lại đợi thêm 5p, bác ấy đi xem có không. 5p trôi qua mà như 5 tiếng các thím ợ, e đứng ngồi chẳng yên. Thấy bác ấy đi ra thì e mừng quýnh, hỏi phòng y tế ở đâu lại cắm đầu chạy vào, cơ mà chạy ngang qua mấy lớp khác chúng nó thấy e mặc quần áo học sinh đóng giày Converse quần tụt bó áo dài tay cứ tưởng Hot boy về trường hay sao mà nhìn đắm đuối các thím ợ, nhất là mấy e nữ sinh đẹp đẹp ấy (E CDSHT tí)
Lại hoang tưởng rồi, đến với ẻm nào. Lao vào phòng y tế, thấy ngay e ấy đang nằm truyền nước. Thương quá. Đi nhẹ nhẹ về phía ẻm (chứ chạy lại mất công lại ăn chửi của bà cô)
- E có sao không? Giọng nhẹ nhàng và ngọt ngào hết sức
- E không sao, e bị choáng rồi ngất thôi. Bố e sắp đến rồi, a còn ráng đến đây làm gì? A về đi, không gặp bố e lại phiền
- Kệ đi, a thăm e chút a đi liền mà, e không sao là ổn rồi, e nhớ phải giữ sức khỏe nha
- E biết rồi mà, a về đi, không bố e gặp lại phiền
Hai đứa lúc ấy chỉ biết nhìn nhau, mắt đứa nào cũng xúc động, rưng rưng cả, đau lắm, thấy ng mình thương – lúc này sắp đến giai đoạn yêu rồi – mà e xót xa lắm. Lặng lẽ đứng lên đi về, vừa ra thì gặp phải một ông dáng rất oai ở ngay cổng trường, nhìn ông ấy có vẻ hớt ha hớt hải, đoán là bố e ấy, e đi lẹ ra nhà xe rồi phi xe về, lòng biết bao lo lắng.
1 ngày… 2 ngày… Không thấy tin nhắn của A, e lo sốt vó, không biết e ấy có chuyện gì không… Muốn gọi lắm nhưng ko dám, nhỡ như bố e ấy biết thì cấm tịt các thím ợ. Mẹ e ấy làm giảng viên, bố làm lớn trong ngành công an, nên gia đình cũng rất khó, nhất là nhà lại có duy nhất e ấy là con, lại là con gái, không bảo bọc sao được hở các thím.
4 ngày trôi qua, vẫn không thấy tin nhắn đâu cả, lòng e lo lắm, bỗng đến chiều thì nhận đc tn:
- A à, ba e biết chuyện mình rồi, ba e tịch thu điện thoại, bây h đi đâu chú tài xế cũng phải gọi điện xin phép ba cả, ba về SG rồi còn mỗi e ở đây, chắc sắp đến e phải bán nhà này dọn ra SG ở với ba mẹ (e ấy ở TN 1 mình các thím ợ, còn lý do thì e xin giấu nhé, không tiện nói ra)
E nghe xong thì thật sự lúc ấy như có 1 cái gì đó trong e, nó dấy lên, thật sự là rất, rất buồn. Cảm giác đau lắm, như vừa đạt được gì đó mà lại vụt mất. Vậy là e hẹn gặp e ấy, nhưng rất khó, vì bị vướng chú tài xế, vậy là bọn e phải năn nĩ lắm. Chú ấy mới thấy thương, động lòng hay thương hại e cũng é biết nhưng lúc ấy được gặp nhau là hạnh phúc lắm rồi, nghĩ lại thấy sao tình đầu nó gian khổ nhỉ.
Set up được thời gian, vậy là xong, nhẹ nhõm được phần nào, e chuẩn bị cho buổi chiều e đến đón e ấy. Lúc e đến thì thật sự là…là…khốn thật đấy, gần đi rồi mà còn làm thằng em nó biểu tình, số là e nó mặc đồ nhìn đã quá quần đùi ngắn theo cái kiểu như là ”chiếc quần kết thúc khi cặp đùi bắt đầu”. Kèm đó là cái áo pull thụng lệch một bên vai, ủ uôi, thằng e e nó chào cờ ngay các thím ợ đành dặn lòng tự hát quốc ca để nó xuống, cơ mà quân địch hùng mạnh quá, quốc ca không làm tiêu tan ý chí của nó mà còn như là động lúc cho nó vươn lên
- A mới đến à
- Ừh
- A bỏ cái kiểu đó đi, Ừh nghe lạnh lùng lắm, e không thích như thế
- E là người yêu của a àh
- Ơ…em…em
- Em sao, em đến tháng à
Mợ nó, vuột miệng, thế là ăn nguyên cái tát vào mặt, kèm theo là ”đồ khốn…đồ dâm dê, đồ…đồ vô duyên”. Mịa đến h nghe mấy câu đó ngta chửi e hoài các thím ợ, đến bà chị chơi thân cũng chửi thế thì chẳng hiểu nổi nữa.
Sau những lời ghẹo nhau là khoảng không gian im lặng, A ngồi lên xe và ôm em thật chặt, e có thể cảm nhận được tình cảm của e ấy dành cho e, mặc dù 2 đứa chưa nắm tay, chưa hun hít, cũng chưa nói lời yêu hay nhớ nhau, nhưng điều đó cả 2 có thể cảm nhận được.
Lần này e chẳng đưa e ấy đi đâu cả, đưa ra bờ hồ, ở đây cũng có nhiều cặp lắm nhé, thậm chí có cả xxx nữa cơ thật đấy các thím, vì bên bao quanh bờ hồ có nhiều vườn cây rậm rạp lắm, TN thì có nhiều cây cà phê mà.
Dựng chống xe, 2 đứa ngồi cạnh nhau, chẳng biết nói lời nào, trời lại se lạnh, thế là e cởi áo khoác ra khoác vào cho e ấy. Lúc ấy A nhìn e với ánh mắt như này Còn e thì như này Bỗng nhiên chụt, A hun vào má e các thím ợ, phê lòi ra, chẳng phải nụ hôn đầu tiên (nụ hôn đầu mất với con ghệ năm lớp 8 cơ) nhưng mà nó ấm áp làm sao.
Đệch mợ, xuống xuống. Xuống mau thằng kia, thằng e e nó lại trỗi dậy các thím ợ làm hậu quả là cả đêm ấy e phải dặn lòng và kiềm chế rất nhiều í. E chẳng nói gì cả, vì căn bản đang cảm xúc chẳng biết nói gì, cứ vậy thời gian trôi qua một hồi thì
- A…
- E…
Lại cùng nói, giờ nghĩ lại thấy như Hàn xẻng, đúng là yêu nhau như có một mạch cảm xúc cùng nhau các thím nhỉ. Giờ nghĩ lại thấy tình yêu học trò nó ”trong sáng” quá các thím ợ hỹ hỹ
- E sắp đi rồi…
- E đi thật àh
- …
Lại im lặng, lúc này thấy mình chơi vơi quá các thím à…
- Ưh đành vậy e àh
- E nói a đừng Uh với e nữa mà


Cứ vậy im lặng đến lúc 10h đêm
- Thôi mình về đi a
E chẳng nói gì cả, lúc này khóe mắt hơi cay, cơ bản vì mình tưởng rằng đã tìm ra được tình yêu của mình thì nó lại sắp vụt mất, cảm giác đau lòng và ức chế cứ vậy nổi lên. Bỗng nhiên không biết lúc ấy e làm chủ hay ai làm chủ, chẳng nói chẳng rằng e bật chống xuống chụp e ấy lại và để lên môi một nụ hôn…Dài và sâu, không đá lưỡi nhé các thím, đừng có nghĩ tầm bậy thế
Hôn xong thì A im lặng chẳng nói gì cả, cơ mà e biết mặt e ấy nóng bừng và đỏ như gấc rồi, được thế đánh tới:
- A yêu e
- …
Im lặng một hồi, e tưởng như mình đã tạch, quay lưng lại xe thì A níu tay e lại
- Về nhà e đi a…